18/07/2012

Gửi về Sông Lục núi Huyền

Nghe em hát chiều nay bên dòng Suối Mỡ, Xôn xao lòng tôi thắm xanh núi đồi, Quanh co quanh co con đường lên dốc, Đền Trung Đền Thượng hương khói vi vu, Róc rách suối reo hoa lá thầm thì. Ôi Lục Nam, đất quê ta sinh người quê ta, Nước sông Thương nuôi ngọt giọng ca, Tiếng hát em bay lả bay la, Lúp xúp mâm xôi hoa vải trắng đồi. Bắc Giang mình ơi, Nơi có bao dòng sông đều trong xanh, Sông Thương sông Cầu nước chảy lơ thơ, Cho bao tâm hồn ý nhạc lời thơ. Sông Lục Nam trôi, nghiêng nghiêng bóng một con đò, Xa xa dãy núi Huyền Dinh, Linh thiêng sông nước ngàn năm, Lưu luyến mãi lời ca em hát. Người ơi ới người , Buông áo ra về tình quê lai láng, Ơi người em gái Lục Nam, Em là con gái Bắc Giang! Bài này lời ca và giai điệu mượt mà quá! Nuôi dưỡng tâm hồn thơ mộng ^^

17/07/2012

How much strong enough

Cách đây 10 tháng, 8 tháng và bây giờ, là 3 lần mình nhìn thấy hình ảnh 3 cô gái trên Facebook. Họ đêu mang lại cho mình một cảm giác: đó là vẻ mạnh mẽ toát ra từ vẻ hình thức bề ngoài. Họ khiến mình có cảm giác: rằng họ đã làm chủ được cuộc sống của họ; từ những điều nhỏ nhất, là kiểu tóc đến bộ trang phục. Họ đều cho mình cảm giác rằng họ đã chủ động tấn công, lên kế hoạch, thực hiện nhiều việc làm khác nhau để chiếm được tình cảm của chàng trai mà họ đã nhắm đích. Vậy đấy! Cảm giác khi mình xem những bức hình đó là đối chiếu ngay với mình; và thấy sự khác biệt quá rõ rệt giữa mình và họ. Có thể, mình chưa được mạnh mẽ, mặc dù mình tin - nội lực - là điều mình có. Dù họ ko thật sự xuất sắc xinh đẹp. Nhưng điều họ có được là tình cảm của người đàn ông. Họ đã thành công! Và mình, trong những khoảng thời gian đó, khi mình biết, dù chỉ là xem hình ảnh của những cô gái đó, mình cứ có một cảm giác: rằng mình là người thua cuộc. Dù có thể là cô gái đó có/ ko liên quan đến câu chuyện của mình. Mình có cảm giác so sánh rằng: phải mạnh mẽ như họ, chút lạnh lùng nữa, mình mới có và có thể giữ được trái tim một ai đó hướng về mình. Chỉ là cảm giác thế thôi! và lúc đó, mình đã nghĩ: có lẽ nào mình phải giống như họ??? Mình băn khoăn. Mình ko muốn là kẻ thua cuộc... Những người đàn ông đó có vẻ rất hiền. Họ hiền nên sẽ thích những người mạnh mẽ sôi nổi cho đúng với quy luật bù trừ? Vậy quy luật nào sẽ dành cho con tim. Tuýp người đàn ông nào sẽ phù hợp với người nhẹ nhàng như mình - như mọi người vẫn nói. Sợ làm tổn thương người khác, dù chỉ là bằng lời nói?? Nên mọi thứ rất khẽ khàng. Liệu có khi nào, mình cứ hiền thế, rồi người đàn ông của mình, dành tình cảm cho mình, cũng hiền thế, nhưng rồi sẽ lại bị một người con gái mạnh mẽ thế kia lấy mất họ khỏi tay mình??? Có lẽ nào?? Có khi nào?? Có thể nào??

14/07/2012

Nhớ một thời đã xa

Nghe câu hát này: Khi anh trao cho em con tim, mặt đất chưa hề bình yên của Hiền Thục. Nhớ 6 năm về trước quá! Mới đó mà đã 6 năm. ngày mình còn là sinh viên năm thứ nhất. Ở giường tầng, ăn cơm căng tin, tối xem ca nhạc ở nhà văn hóa Ký túc xá. 6 năm, nhanh thật. Cảm giác kỷ niệm khi gần khi lại xa xôi. Mình của ngày xưa với những ngày nhiều cảm xúc. Những ngày mà điều gì xảy ra cũng gây ấn tượng rất mạnh. Bức tranh đã lần lượt được tô nhiều màu sắc. Bây giờ vẫn còn nhớ từng chi tiết. Buồn vui, khóc cười, hạnh phúc, khổ đau. Bao nhiêu cảm xúc đã đi qua đời. Tự dưng nhớ về cái quá khứ, nhớ về một thời mình đã trải qua............

08/07/2012

Đi chơi ^^

Mình đi chơi nè ! Ngắm nghía bao nhiu đồ đẹp. Lại vui rùi
Hihihi. Mình đi chơi rất vuiii; chợt nhớ đến cuốn Hạt giống tâm hồn với Tựa: Cho lòng dũng cảm và tình yêu cuộc sống. Mình vẫn đang nạp năng lượng để chiến đấu :)

07/07/2012

Everything will be ok ^^

Bắt đầu quen với công việc. Hiểu những việc mình cần phải làm. Và chấp nhận những thử thách của cuộc sống. Vì rõ ràng, nhờ chúng mà ta thấy mạnh mẽ hơn! Bây giờ, ko tức giận ai quá 10 phút, có chuyện gì cũng bình tĩnh hơn. Mọi việc đều có cách giải quyết. Vui vui.