21/4/10

Chị của em


Chị của em thường đưa em đi ăn những món lạ và ngon, đưa em đến những cửa hàng có nhiều đồ đẹp, mua cho em những món quà xinh nhất. Ngày xưa em còn nhớ, em sang thăm chị vào một ngày nắng đẹp. Hôm đó kí túc xá của chị như một cánh rừng hoa với nhiều màu sắc của những chiếc vỏ chăn, gối được giặt giũ và phơi thơm tho ngoài nắng. Bước vào phòng chị, chị bảo lên giường tầng của chị nằm nghỉ đi, chị đi mua đồ ăn trưa về cho. Em lên định nghiêng mình xuống gối, em giật mình, thảng thốt. Chiếc gối của chị hoen ố, loang nổ màu vàng, những vành nâu vàng đậm trên chiếc gối lẽ ra phải trắng tinh như vốn một cái lõi gối phải thế. Cái gì làm cho chiếc gối chuyển màu? Đó là chất mặn - nước mắt của chị em tuôn rơi những đêm dài thức trắng. Em biết thế. Em đau nhói trong lòng. Em đã ở đâu trong những ngày chị buồn, chị gặp khó khăn phải vượt qua? E đã ko chia sẻ được nhiều cho chị. Em biết thế. Chị hơn em hai tuổi mà em ngỡ mình bé bỏng lắm trong sự chỉ bảo che chở của chị. Những tháng ngày sống gia nhà, chị ở cận kề bên em, lo cho em như cha mẹ, chị còn là một người bạn - người bạn mà em có thể được chia sẻ được khuyên lơn. Em đã khóc cho những ngày tháng buồn của chị, cho những đêm chị thức trắng, cho những nỗi đau mà em đã ko tận sẻ chia cùng chị đến nơi, vốn như một đứa em gái phải làm thế.
Ngày chị em mình về ở cùng nhau, hình ảnh chị mướt mải và túi hồ sơ xin việc cầm trên tay đã khắc ghi trong em mãi mãi. Vì nhiều lẽ mà chị của em ko thể bước vào giảng đường Đại học. Chị học trung cấp rồi tiếp tục theo lên Cao Đẳng. Cùng với thời gian đó là những ngày đi làm thêm chăm chỉ của chị. Chị kể cho em chị đã đi bộ những con phố những đoạn đường ra sao để đi xin việc. Lúc đó xe bus là phương tiện duy nhất chị đi mỗi ngày. Nắng hè bỏng rát, chị miệt mài đi rồi công việc cũng đến. Vào chỗ làm mới là những thử thách mới, chị của em lại nỗ lực, lại chiến đấu để vượt qua.
Chị của em hay nghe nhạc buồn, list nhạc trong điện thoại chị toàn bài hát buồn. Tình yêu của chị mong manh rồi tan biến để lại vết thương sâu trong lòng chị. Em thương chị ngày ngày bóng lẻ đi làm, mệt nhọc rồi có những khi vui buồn một mình. Em ước có một chàng hoàng tử xuất hiện mang những nỗi buồn lo âu sầu của chị em đi.
Chị của em nóng tính lắm, dễ cáu với em, em làm chưa tốt là nói em ngay. Mà em thì bướng lắm, hay nói lại chị, không chịu lặng yên mà lắng nghe mà sửa chữa mà hoàn thiện. Làm em thì phải biết nghe lời chị chứ, cứ nói cố, nói ngang với chị dù đã sai rồi. Phải có trật tự chị em trên dưới chứ! Vậy thôi nhưng chị của em lại quên ngay, chẳng giận em lâu bao giờ. Em ko ngoan chị nhỉ. Em gái gì mà lại như thế! Ngại ngùng sau mỗi lần làm chị giận như thế nên rất ít khi nói lời xin lỗi, chỉ lặng lẽ đi chợ, nấu ăn, dọn nhà cửa, giặt đồ sạch sẽ chờ chị đi làm về ăn cơm. Em tin chị biết em gái của mình đang nhận lỗi dù ko nói ra bằng lời. Chị em lại cười vui, lại đưa em đi chơi... Em có chị trên đời là một điều tuyệt diệu, chị yêu ạ!!!

Trần Lê Quỳnh


Tình cờ nghe bài Chân tình chợt nhớ ra còn hai bài Tuyết rơi mùa hè và Cô gái đến từ hôm qua cùng một tác giả Trần Lê Quỳnh. Cả ba bài đều nhẹ nhàng. Lúc nào mệt mở lên nghe thấy đỡ căng thẳng hơn. Từ nay mình sẽ thêm vào danh sách nghe nhé!
Ảnh: từ Internet

12/4/10

Thần tượng


Ê, Xi - ta, tao dán mấy cái ảnh vào chỗ này nhé!
Uh, chỗ đó được đấy. Dán cho tao nhé!
Èm, để tao xem dán cái màu nào thì dán ở giữa, cái nào thì ở hai bên, phải trông cho thật ấn tượng mới được.
Người được bạn dán tặng ảnh kia là cô bạn tôi. Tuổi thần tiên của chúng tôi ngày đó là thần tượng một nhân vật nào đó và đọc báo HHT. Bạn thần tượng một cô ca sĩ xinh đẹp và phong cách rất tự tin. Bạn mua tất cả những VCV, DVD mới của cô ấy. Tất nhiên, là bạn ấy chỉ có thể mua những đĩa "lậu" chỉ với giá năm ngàn đồng. Lúc buồn hay mệt mỏi của cuộc sống xa nhà, bạn thường mở ra xem, có tôi thì rủ xem hoặc không thì xem một mình. Đám bạn thân biết sở thích của bạn nên ngày sinh nhật bạn họ mua tặng CD mới, poster mới lại còn tự tay dán giùm nữa làm bạn tôi vui lắm.
Lúc đó tôi không biết bạn đã cảm nhận được những gì ở ca từ của những bài hát, nhưng tôi biết chắc một điều: bạn hăng say học tập, yêu cuộc sống, thân thiện và vị tha với mọi người nhiều hơn. Bạn quan tâm và "chinh phục" được cả những người chảnh nhất. Nhờ bạn mà những đó mở lòng hơn, chia sẻ nhiều hơn qua những trang lưu bút trải lòng của tập thể. Bạn luôn có ý tưởng mới cho việc tổ chức sinh nhật cho mọi người. Bạn có những "khẩu hiệu" dán lên tường cho mục tiêu trước mắt cần đạt được. Đôi khi mục tiêu ấy xuất phát từ ý tưởng của một bài hát, cần vượt lên, chiến thắng và đó là mục tiêu đỗ đại học. Bạn đã cố gắng bằng cả một quá trình miệt mài, hăng say và sự cố gắng ấy được đền đáp.
Bạn của tôi, thời học trò của chúng ta đã trôi qua và còn nhiều kỷ niệm về bạn mà tôi nhớ lắm! Cô bạn hát ko hay nhưng thần tượng hết mình với một cô ca sĩ, lấy xúc cảm từ những bài hát làm niềm vui, yêu đời, yêu thương mọi người; lấy giai điệu âm nhạc làm bạn chia sẻ những khi lòng buồn. Có thể tôi chưa nhớ hết tất cả những gì bạn đã làm, đã sống trong những ngày đó nhưng tôi nhớ về bạn là một người biết thần tượng ý nghĩa nhất, tốt đẹp nhất. Tôi chưa thật sự thần tượng nhân vật nào bằng những hành động như bạn, nhưng mỗi người tôi quen, có điều gì ở họ tương đồng hoặc vượt trội, hơn hẳn khả năng của tôi ở lĩnh vực đó, tôi đều trân trọng, ngưỡng mộ và hướng mình đến suy nghĩ tích cực. Dù họ là ai, hoạt động ở lĩnh vực gì, họ đều có thể là "thần tượng" của tôi với một ý nghĩa bình dị nhất và tôi sẽ thần tượng tích cực như bạn, Xi - ta ạ.

11/4/10

Con đường trong tôi


Cuối tuần, về nhà vì công việc, gặp lại mình trong tình cảm yêu thương gia đình...
Con đường quê
Con đường quê trong tôi là khoảng không gian đong đầy kỷ niệm. Đó là con đê nhỏ nhắn dẫn từ làng tôi tới đường ra thị trấn. Người dân từ khắp các ngả vào làng tôi cũng bằng con đường này và người làng tôi ra thị trấn thì cũng vậy. Mỗi buổi sớm tinh mơ mùa đông, các bác, các cô trong làng đã thồ những xe rau quả nặng trĩu đi bán. Đó là những chuyến hàng chở đến những cái chợ xa. Để chuẩn bị, mọi người phải dậy từ lúc 3giờ sáng, sắp hàng vào hai bên sọt được chằng chắc chắn ở sau giá xe. Bên trên có khi còn chất thêm một hai bao nhỏ. Hàng họ xong xuôi họ gọi những người bạn hàng đi cùng. Đi xe đạp phải mất 2 tiếng mới tới chợ. Để cho nhanh đến nơi và để xua tan đi cái giá lạnh khi màn sương giá bao phủ, họ nói chuyện rôm rả với nhau về những phiên chợ trước đi, người mua hàng, rồi lứa gà đến ngày được đem đi bán. Hình ảnh những con đường gồ ghề khi xe lao vào ổ gà rồi lại lao lên hiện rõ qua giọng nói bị ngắt quãng không đều của họ.
Sáng ra những người dân trong làng bắt đầu kéo nhau ra đồng làm việc. Con trâu đi trước, cái cày theo sau, đôi quang gánh, những cuốc, xẻng liềm hái… là những công cụ không thể thiếu. Khi mặt trời lên cao tỏa những ánh nắng vàng chiếu xuống khắp cánh đồng thì cũng là lúc các bác nông dân với gánh lúa vàng õng, cái đòn võng kẽo kẹt trên vai chuyển lúa về nhà. Từng tốp người gánh lúa trên đê như vẽ ra bức tranh tràn trề sự sống của người dân quê tôi. Họ chăm chỉ cần cù như truyền thống từ ngàn đời nay vẫn vậy để làm ra những sản vật của nhà nông dâng hiến cho đời và cũng là nuôi sống bản thân gia đình họ.
Chiều về, những đứa trẻ trâu làng tôi thường mang diều ra thả. Ngọn tre cong cong vi vu theo gió. Những cánh diều vũng vi vút bay mãi lên cao như muốn đến tận cùng khoảng không gian bao la, sâu thẳm, gửi vào đó những ước mơ trong veo của những đứa trẻ làng. Tiếng sáo ngân nga khi xa lúc gần như hòa âm chính cho bản nhạc chiều quê tôi thêm rộn rã. Người ta đi cày, bừa, đắp bờ, vun gốc ngô, tát nước cho ruộng cạn, tưới tắm cho những thửa rau ngày càng xanh mướt. Chiều quê với tôi còn có một ý nghĩa đặc biệt. Đó là những chiều tôi chạy trên đê, ra đón bố đi làm về. Bố bế bổng tôi lên dù cái ba lô còn nằm trên lưng, làm cho tôi thích thú cười ngặt nghẽo. Hai bố con tôi làm cho bức tranh đường làng thêm phong phú niềm vui. Bao giờ về bố cũng có quà cho tôi và cho mẹ. Khi thì những bộ quần áo mới cho tôi, chiếc cặp hoa cho mẹ, lúc lại là những thứ quà đặc sản các nơi mà bố đến làm. Bố hỏi tôi về những điểm mười trong vở và món quà của bố luôn làm tôi thích thú. Có lẽ điều mà đứa trẻ tôi lúc đó không muốn chính là khi phải tạm biệt bố để bố lại lên đường đi làm. Tôi theo mẹ ra tới tận cuối đê. Mẹ xách ba lô và túi quà cho các chú nơi bố công tác, còn tôi lại vắt vẻo trên lưng bố. Lần nào bố cũng dặn tôi ở nhà ngoan, nghe lời mẹ và học giỏi cùng với những cái hôn tạm biệt làm tôi ửng hồng đôi má. Tiễn bố đi làm, tôi nhớ có lần mẹ khóc nhưng không bao giờ mẹ để cho bố biết. Quay mặt về hướng làng nước mắt mẹ rơi. Tôi còn bé dù không hiểu nhiều chuyện nhưng thấy vậy tôi cũng khóc. Mẹ tôi một mình ở nhà, sớm tối nuôi con, cũng có khi chạnh lòng khi thấy gia đình người ta vui vầy hạnh phúc. Xong rồi mẹ lại gạt nước mắt, quay sang dỗ dành tôi: con ngoan, học giỏi khi nào bố về sẽ có quà.
Cứ vậy thời gian trôi đi, cùng với những lần đón bố về và tiễn bố đi làm là sự lớn lên trưởng thành của tôi. Tôi đã vào đại học như niềm mong ước của bố. Và lần nào trở về làng, đi bộ trên con đường đê lòng tôi cũng dạt dào những kỷ niệm, những cảm xúc một thời thơ bé vẫn mới tinh nguyên. Chiều quê tôi, cánh diều vẫn bay mãi vào không trung, hồ sen dưới cánh đồng vẫn tỏa hương ngào ngạt… và con đường trong tôi ngày càng gắn bó.

2/4/10

Quà tặng đến trái tim


Những bài hát mà những người thân thương trao tặng, mình đã nhớ giai điệu. Với bài nào bằng tiếng Anh thì search Google xem lời của nó thế nào và học thuộc. Mình đặt ra mục tiêu này và phải thực hiện cho được nhé! Thuộc lời tiếng Anh và biết cả ý nghĩa của nó thật là thú vị biết bao! Mình thêm nâng niu, trân trọng từng bài hát - món quà đó. Nếu được làm điều gì dù chỉ là nho nhỏ mà mang lại niềm vui, yêu đời cho một người, thì mình sẽ luôn sẵn lòng. Phương châm của mình là như vậy, hehe, cố lên!