6/12/10

Yêu


Ngày tháng trôi qua thật nhanh, kể từ khi mình đi làm thêm. Ko còn nhiều thời gian để lướt web nữa, ko được đọc những trang viết thân thương của những blogger mình đã gặp hoặc chưa từng một lần nhưng vô cùng mến yêu! Chỉ một buổi sáng như sáng hôm nay, một chút rảnh là ghé vào, như là trong vô thức nhớ và tìm về.
Tâm sự của mọi người có thể chỉ là ghi lại một khoảnh khắc nào đó, một kỉ niệm, một điều trăn trở, một đoạn hội thoại, tâm sự... nhưng vẫn nhận được cảm giác sẻ chia cùng cảm xúc của mọi người.
Có thể cuộc sống còn nhiều việc bận rộn hơn nữa, mình có nhiều việc phải làm, có nhiều người để gặp, có nhiều chuyện phải suy nghĩ, nhưng mỗi khi mở trang blog ra được biết về đời sống, tâm trạng, cảm xúc của các blogger thì đó là điều vui sướng với mình rồi.
Những trang blog ắp đầy tri thức, những cái nhìn sâu sắc, những ko gian trong trẻo, nhẹ nhàng, trẻ trung vui tươi... và nhiều nhiều nữa là những gì mà mình nhận được từ blogger. Em cảm ơn mọi người vì điều đó - những người bạn của em.
Như một cái cây đang lớn, em mong nhận được những dòng nước mát lành, những tia nắng ấm áp, những dưỡng chất để nuôi cây. Đó là những tri thức, kinh nghiệm, góc nhìn và thái độ đối với cuộc sống.
Là tất cả tình cảm chân thành của em muốn chia sẻ cùng anh chị! Em sẽ ghé thăm! Một ngày vui nhé các anh chị!

6/11/10

Nhà mới



Mình đã chuyển nhà rồi! Vậy là đã ở được tròn 1 năm 3 tháng, nơi có khuôn viên vườn hoa tối nào cũng đông người và cả cái chợ cóc thân thuộc. Thật may khi tìm được nhà mới cũng ở gần khu vực đó. Duy chỉ có điều đường vào ngõ ko được quang đãng, rộng rãi và nhiều ánh sáng như ở bên kia. Nhưng tiện một cái là có thể đi chợ mua đồ ăn nhẹ ngay đường trong ngõ.
Sau những ngày dong duổi đi tìm nhà trọ, chợt thấy mình yêu những con ngõ biết bao! Mà chính xác hơn thì đó là cảm giác quí trọng tấc đất. Tấc đất quí như tấc vàng. Ở thành phố mà có nhà riêng là sướng nhất rồi. Có một mái nhà che mưa che nắng. Có chỗ trở về nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc. Có những bữa cơm sum họp gia đình. Nghĩ đến gia đình là thích có gia đình rồi đây.hi. Ngôi nhà và những đứa trẻ!
Lại lan man rồi! Đang nói chủ đề chính là cảm thấy yêu những con ngõ. Dù nó dài, rộng, hẹp, ít ánh sáng, nhiều ánh sáng, nhà xây thẳng hàng hay xô ra thụt vào. Dù có thế nào thì lòng ngõ sạch sẽ là vẫn thấy yêu. Một ngày đi về ít nhất 2 lần, đi bộ để ngắm nghía, để quen với con người và những hình ảnh sinh hoạt của gia đình họ. Đi bộ dài dài nên mong muốn lúc này là có một chiếc xe máy để đi lại cho tiện lợi. Có xe thì đi đâu cũng dễ. Hội thảo hay xem phim, những hoạt động mình thích là có thể tham gia được. Với lại có xe thì đi làm cũng tiện lợi hơn. Chắc lúc đó sẽ thích lắm! Có một cái gì mới bao giờ cũng vui! Cuộc sống của mình về cơ bản là ổn định. Mong có nhiều sự kiện để làm dày thêm cảm xúc và trải nghiệm cho cuộc sống của chính mình.

21/9/10

Tháng

Vậy là đã tròn một tháng mình chưa viết gì. Cách đây 3 hôm là ngày kỉ niệm tròn 2 tháng đi làm thêm của mình 19/7-19/9. Nhà mất mạng mấy tuần vì em cho cắm chung cổng mạng ko báo hỏng để người ta đến sửa. Mình cũng bận wa, đi học cả ngày, tối về đi làm rồi đi ngủ, ko đọc báo xem ti vi. Ko net, online mình thấy cuộc sống thật tẻ.
Đã có một vài sự thay đổi nhỏ. Người bạn thân thiết mình yêu quí đã ko còn liên lạc và quan tâm với mình như trước nữa. Ko còn cái nhìn ấm áp dành cho mình. Gia đình cũng đang có vài chuyện rắc rối khiến mình ko biết nên làm thế nào thì tốt hơn. Nhưng cuộc sống là như vậy. Mình pai biết chấp nhận nó.
Giờ thì có mạng rồi. Mình sẽ vào đọc báo, xem thông tin giải trí... Có thể sắp tới mình sẽ đi học thêm tiếng Anh. Các bạn đi làm cả rồi, mình còn đi học nên tự nhắc mình pai học nghiêm túc một chút để sau này đi làm. Cố lên.

21/8/10

Tháng kí

Cả nhà yêu quí ơi! Em vẫn khỏe mạnh, bt, đi làm đều đặn. Bây giờ em đã quen với công việc: nghe điện thoại, lên thực đơn và chỉ dẫn cho khách hàng khi cần thiết, nắm rõ về các món ăn của nhà hàng, trò chuyện với khách nước ngoài. Đầu tháng 9 em lại bắt đầu đi học. Nhớ thầy cô, bạn bè. Hiện tại em đang làm cả ngày, tối về muộn nên ko có nhiều thời gian đọc báo, online. Có lúc thấy buồn ghê:) Em sẽ cố gắng làm việc và học tốt!

2/8/10

Người đi làm


Vậy là mình đã đi làm được hơn một tuần. Những ngày đầu quả là khó khăn và mệt mỏi. Chân đau nhức, tê cứng các ngón. Tay mỏi. Cuối ngày ko buồn nói vì đã rộng miệng nói cười suốt buổi làm.

Đi làm là bắt đầu nạp vào đầu những thông tin về một lĩnh vực, va chạm với nhiều người. Dù làm ở bộ phận nào thì cũng có mối quan hệ với các bộ phận khác. Phương châm là làm hết trách nhiệm của mình và hợp tác với các bộ phận khác để công việc được tốt. Những va chạm làm người ta mệt mỏi và chán nản, khó chịu. Nhưng cũng pai để nó qua vì công việc cần thế.

Đi làm là tốn thời lao động, tốn thêm cả thời gian nghỉ ngơi (ngủ nghỉ nhiều hơn so với ko đi làm) làm cho quỹ thời gian bị thu hẹp. Sợ mình ko có thời gian để làm việc gì, sợ đi làm đầu óc tập trung vào công việc này mình sẽ ko còn có những ý tưởng cho những công việc, những hoạt động khác. Sợ mình ko còn ham muốn gì!!! ???... Ít thời gian đi chơi với bạn bè.

Nhưng chắc tại mới đi làm nên có những cảm giác vậy thôi. Làm một thời gian nữa sẽ quen. Với lại đi học sẽ có các bạn, có môi trường, lúc đó đầu óc sẽ trở lại với học hành, bè bạn. Sẽ có nhiều thứ để mong muốn và muốn làm. Bây giờ, cuối ngày đi làm về vào mấy cái forum với facebook với blog. Thế là được rùi, được chuyện trò, trò chuyện rùi đi ngủ. Ngày mai sẽ đi làm.