6/6/11

Qua cầu Long Biên

Đưa em đi bảo tàng và công viên chơi. Em cũng đi nhiều nơi của Hà Nội lắm rồi, chỗ mà các chị đi nhiều. Thỉnh thoảng lại đón e ra chơi!

Chiều nay Huyền về. Mưa to như trút nước. Chị đèo em qua cầu Chương Dương mà gió bão nghiêng xe. Định sáng mai đưa e về cơ. Nhưng mẹ gọi điện bảo về từ chiều nay cho e nghỉ, chiều mai ra trường tập trung kẻo mệt. Nhưng nghe trong giọng nói là biết mẹ đang kiềm chế nỗi nhớ em thế nào! Em vắng nhà 6 hôm rồi mà!

Lại chợt nhớ, có một bé rất xinh bảo: nóng thế này chị đi bơi đi cho mát, rủ mẹ em đi với cho vui! Nghe yêu lắm! Làm mình muốn đi mua ngay áo tắm và đi bơi :) Mình lại nghĩ đến Huyền. Mới hết lớp 10 thì vẫn còn bé lắm nhỉ! Chiều nay trong cái vội vàng thu xếp đồ của em là mình biết em lúc đó nhớ nhà, nhớ Mẹ :(

Entry ngắn cho những ngày nhiều cảm xúc! Đọc nhiều bài cùng chủ đề trên báo chí. Họp lớp để gặp bạn bè. Em ra chơi ít ngày ngắn, vẫn thấy ngắn!

3/6/11

Chiều Yên Viên

Chiều nay một mình phóng xe sang Gia Lâm. Hai bố con ngồi trò chuyện tí xíu. Bố hỏi: Chị Trang công việc dạo này thế nào? Đáp: Hợp đồng ít hơn tí bố ạ! "E Huyền bảo cuối tuần xuống chơi. Bố bảo, để sinh nhật em Công xuống luôn thể. Bố cũng hỏi qua một hai người bên Đài Tiếng nói xem có công việc nào cho con ko nhưng ko được. Học tốt và lo công việc, sau còn lo chuyện riêng tư".

Ý bố là lo công việc và lo chuyện riêng của con. Thực ra em Huyền xuống được hai hôm rồi nhưng ko nói với bố. Em sẽ ở chơi với các chị mấy hôm rồi về nhà đi học. Em ngại sang bên bố, hai chị ngại sang bên bố... đợi 10 ngày nữa sinh nhật em Công rồi Huyền lại xuống. Em Huyền muốn ở chơi riêng với hai chị mấy ngày.

Lòng bùi ngùi lắm! Như thấy có lỗi! Như thấy có gì khó nói! Lần sau tìm cách sửa lỗi!

1/6/11

Tản mạn tháng Năm

Cái này mình viết bên yahoo, vì có nhiều bạn học cùng bên đó. Giờ mình cũng post chung cả bên này để mọi người biết tình hình của mình nhé! :)
Hôm nay, mùng 1 tháng 6, ngày các bạn bảo vệ, những người mình quen, mình đã học chung khá nhiều môn học, đặc biệt là môn PR thú vị của thầy VMC, vậy mà mình ko đi cổ vũ các bạn được, mình tiếc lắm! Điệp đã vàng rộ, phượng rực lửa, bằng lăng tím ngắt một góc trời làm mình nhớ giây phút chia xa của một thời cuối cấp và ngày chia tay giảng đường Đại học. Đứa nào trong chúng mình tâm trạng cũng nao nao, bùi ngùi, lo nghĩ về cả một tương lai, một chân trời đang ở phía trước. Chúng mình sợ sẽ ko gặp lại nhau, mà có gặp cũng ko thể đông đủ thường xuyên nữa, chúng mình sợ phải xa nhau!

Thế rồi cái gì phải đến cũng đến, mỗi người chúng mình như cánh chim tung bay khắp mọi phương trời, một cuộc sống riêng, một nghề để yêu, một lý tưởng để sống… Những tà áo dài tung bay trong gió mới đẹp biết bao. Con trai chắc sẽ bảo: giá mà con gái lớp mình lúc nào cũng đẹp như ngày hôm đó :) để cho bọn họ ngắm thỏa con mắt =) Cánh hồng, cánh vàng, cánh trắng… rộn rã, rói tươi cả một góc trời. Yêu lắm một thời để nhớ!!!

Tối nay mình lại dạo trên con đường Yên Phụ. Nhớ Hồ Tây! Nhớ ánh mắt nhìn! Cuộc sống tự do mang lại cảm giác thật thích thú. Gió nhè nhẹ thổi dịu lòng người! Mình lại nghĩ, còn nhiều điều phải làm, phải tìm hiểu, khám phá trước cuộc đời thênh thang, rộng lớn; mở lòng mình hơn, ko cố đi tìm lời giải cho sự khác biệt. Có những sự khác biệt giữa những con người và chúng làm ta ko thể tiến đến điều gì đó xa hơn. Khi chúng ta chưa dung hòa được sự khác biệt, hoặc chúng ta chưa tìm thấy sự hòa hợp, chưa chấp nhận được những điều thiếu hụt của nhau thì chúng ta chưa thể đến được với nhau để yêu thương, gắn bó. Có chăng chúng ta sẽ trở thành bạn, những người bạn của nhau!

29/5/11

Chút bối rối

Mấy hôm nay mình chăm theo dõi các tin tức thời sự, đọc kỹ các bài viết liên quan đến hoạt động trên biển, tinh thần cũng đồng nhịp với dòng thời sự lắm! Nhưng mình đang có chút vấn đề nho nhỏ.

Đó là, hôm qua mình có trò chuyện với một người (nam). So với những lần tiếp xúc trước (chung chung), cảm giác của mình lần này khác quá! Mình cảm nhận thấy sự khác biệt từ trong cách trò chuyện, cách nhìn một vấn đề, mặc dù thời gian tiếp xúc ngắn thôi nhưng mình đã cảm nhận thế! Mình có những người bạn quan tâm đến mình rất chu đáo, rất tốt bụng, nhưng họ lại ko mang đến cảm giác làm mình bị thu hút. Còn nhân vật vừa giới thiệu trên đây, khiến mình tò mò, muốn tìm hiểu, nhưng lại phát hiện sự khác biệt :(

Dù chỉ là bạn bè (trước tiên là thế, để tìm hiểu, rồi có tiến đến điều gì xa hơn hay ko thì mình chưa biết:>) nhưng mà sự khác biệt hay sự tương đồng thì tốt nhỉ! Làm sao để gặp được người vừa thu hút mình, lại có cùng cái nhìn về cuộc sống và các vấn đề xã hội với mình? Hoặc có cách nào để mình dung hòa sự khác biệt đó ko? Mình đang bối rối.

Mấy hôm rồi, dạo qua hàng sách ở đường Láng, ở ko gian đó mình thấy tĩnh tâm hơn, tìm được những quyển truyện hay mang về đọc. Muốn trồng cây hướng dương để xem nó nở hoa nhưng ko kiếm được đất; chắc mình phải mua chậu cây cảnh chậm lớn về ngắm vậy:( Nhịp sống vẫn đang đều.

23/5/11

Một ngày thường

Từ ngày bé mình đã hào hứng với các hoạt động tập thể. Cắm trại hè ở nhà năm nào cũng tham gia. Hoạt động văn nghệ, thể thao nào... cũng thích có mặt. Mấy ngày này bên khoa Ngôn Ngữ của mình tổ chức Hội Thao. Có chương trình giành cho cựu sinh viên nên mình đăng ký luôn. Từ ngày ra trường, mình ít có thời gian gặp đông đủ bạn bè. Đây là một dịp ko thể bỏ lỡ. Bóng đá cùng các bạn thấy thú vị, tinh thần đồng đội và đoàn kết được củng cố thếm! Dù bi giờ người đang đau nhức vì bóng đá.

Điểm 9 giữa kỳ môn Kinh doanh và phát hành báo chí sáng nay làm cho mình vui. Đề bài đã hỏi đến kiến thức thực tế mà mình đã tích lũy được trong quá trình tự đi kiến tập ở báo Văn nghệ và Đài truyền hình Cáp Hà Nội. Mỗi lần làm bài tiểu luận lại có thêm được một chút kiến thức. Mình thích những bài viết hàm chứa những vấn đề. Tri thức đó sẽ tự ngấm vào mình và được bộ não sử dụng đến khi cần thiết.

Chợt nhớ ra, lâu rồi mình ko nghe nhạc, radio cũng ít mở hơn. Có những thói quen dần thay đổi. Mình thích sự sắp xếp để hoàn thành công việc. Nhưng mình còn thích sự bất ngờ, táo bạo hơn. Chả thế mà thời phổ thông mơ có một chàng trai bất ngờ xuất hiện, tặng một bó hoa hồng đỏ bên hành lang lớp học. Hi, thời đó đã xa rồi. Bây giờ ko mơ tưởng như thế nữa. Nhưng cs có những điều bất ngờ thì vẫn hay chứ nhỉ!