7/4/12

Đôi Bờ


Bất ngờ bị đánh thức cảm xúc da diết, dạt dào khi nghe ca khúc này!

"Đêm dài qua
dưới mưa rơi
em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời
em hạnh phúc nhất đời
Mình em riêng thắm thiết yêu anh
giữa tình đôi lứa ta
Một dòng sông sóng nước long lanh
đôi bờ đâu cách xa.

Trên dòng sông
sóng đôi nhau
thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau
đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh
với niềm tin thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh
đôi bờ đâu cách xa.

Đêm dần qua
ánh ban mai
đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông
soi bóng em dài
xa xa phía chân trời.

Mình em riêng thắm thiết yêu anh
với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh
đôi bờ đâu cách xa.

Mình em riêng thắm thiết yêu anh
với niềm tin thiết tha.

Một dòng sông sóng nước long lanh đôi bờ đâu cách xa."

6/4/12

Mih Se^n


Lúc này mình mệt mỏi quá! Gần đây, mình mới nghe 2 bài nhạc sến này vào những lúc mệt mỏi. chắc tại giai điệu của nó :(( aaa... Mình sến đây :((

"Không một ai khác trên đời

Đem về em tuyết trắng.

Không một nơi khác trên đời

Lấp lánh anh...

Anh là mơ giữa ban ngày

Anh là tuyết bên trời bay.

Ôi bình yên, ôi em bình yên

Nép trong lòng anh.



Tình yêu trong lành nhất thế gian

Nở cánh hoa mềm giữa tuyết tan.

Em đang lặng nghe tim mình lên tiếng

Ngân nga hoài câu trìu mến.


Tình yêu trong miền tuyết trắng bay

Tình anh đem về ướp tuyết say.

Em đang lặng nghe tim mình lên tiếng

Em đang nằm mơ giấc mơ dịu dàng."

Bài 2

"Thôi người ơi thôi đừng nói những gì
Khiến cho lòng này đau đớn
Em thật tâm không muốn nghe
Tình yêu bao năm đậm sâu
Lời hứa anh trao em ngày xưa
Nếu anh yêu ai thì anh yêu mãi người ơi

Ai ngờ đâu giấc mơ ngày xưa đã vỡ tan
Tình yêu năm xưa giờ đây mãi như một giấc mộng phù du
Nhìn anh đi xa đời em tự trách sao ta wá dại khờ
để mất đi anh
Để mất đi những ân tình

Thà ngày xưa không biết nhau chắc em sẽ vui hơn nhiều
Thà ngày xưa không quen nhau thì nào có khổ đau vậy đâu
Dù lòng biết sẽ mất anh, mất đi những phút giây ấm nồng
Mà sao em vẫn mãi yêu
Lòng em không quên tiếng yêu đầu tiên

Thà ngày xưa không biết nhau chắc em sẽ vui hơn nhiều
....sẽ vui hơn .......
Thà ngày xưa không quen nhau thì nào có khổ đau vậy đâu
Dù lòng biết sẽ mất anh
..............m� � mất anh.........
Mất đi những phút giây ấm nồng
Mà sao em vẫn mãi yêu
Lòng em không quên tiếng yêu đầu tiên"

3/4/12

Cà fê & Trà chanh Hà Nội có gì lạ!!!


Có thể nói ngay rằng: Ko có gì lạ. Nhưng đặc biệt!

Bởi bây giờ, việc người ta ngồi trò chuyện với nhau bên tách cà phê hay ly trà chanh đã trở thành phổ biến. Song, cách họ đến với nhau, nói với nhau, ở mỗi người là nét rất riêng!

Mình có một anh bạn làm phóng viên báo Nhân dân. Câu chiện lần nào anh ấy nói với mình, mặc dù chỉ là những lần gặp rất ít ỏi, cũng chỉ là công việc. Anh đi những nơi nào, trên văn đàn có một vài sự kiện, công việc của em ra sao, nhưng a lại ko thể chia sẻ về chuyên môn vì a ko theo dõi truyền hình và lĩnh vực kinh tế :( dù mình đã cố mở rộng sang những vấn đề khác...! Hờ hờ. Nhưng anh ấy lại rất hiền, rất tốt bụng. Đã nhiều lần anh ấy cho mình mượn tài liệu, gọi điện hỏi thăm mình cv, ốm đau... Nếu một hôm nào đó ko vui, rất mệt và mình cần chia sẻ, gọi cho anh ấy, thế nào anh ấy cũng thu xếp được công việc và cà fê cùng mình. Nhưng những mình cũng hạn chế những lần như vậy vì rất phiền cho anh ấy :>

Một người bạn từ thời còn sinh viên, giờ đã làm Cảnh sát, hic, mình ko thích nhắc đến 2 từ này vì thấy ko thân thiện :( thì có cách nói chuyện rất lạ. Ít nói, ngồi nghe mình nhiều hơn; bạn cũng rất hiền. Câu chiện mà bạn nói với mình là cuộc sống của mình. Bạn bảo mình nên phấn đấu cho công việc vừa phải, còn giữ sức khỏe và chăm lo cho gia đình. Bạn có thể là chiên gia, khi giải thích những vướng mắc về tâm lý, cảm xúc của mình. Nhưng bạn hơi khô khan thế nào đó, mặc dù bạn vẫn cười. Mình thích cái cười hào sảng :P

Mấy cô bạn mình thì thường đi uống Trà chanh với nhau. Thứ này dân dã, thoáng mát, nhất là khu vực đường ven hồ Tây, mùa hè là số 1 với tụi trẻ :)) Đủ chuyện trên trời dưới biển mà tám với nhau; cô này đẹp, cô kia hotgirl; những ca khúc nào bây giờ hay nghe, thích nghe, chuyện văn phòng, chuyện đàn ông, chuyện món ngon, chuyện khu du lịch hấp dẫn...

Chắc ko thể kể hết được những chuyện gì đã đưa ra tranh luận mổ xẻ, hoặc bao nhiêu lần cà phê và trà chanh! Chỉ biết là cảm giác mà ta thu nhận được từ những cuộc gặp ấy khác nhau là rõ rệt. Có lúc là mong muốn đạt được thành công bằng sản phẩm tốt trong công việc; khi thì lại thấy, còn nhiều lĩnh vực mà ta cần phải đào sâu thêm, hoặc những cảm xúc dịu dàng khiến ta muốn mình phấn đấu nhiều để xây dựng cho cuộc sống tốt đẹp...và nhiều nhiều nữa!

Chắc chắn Cà fê & Trà chanh tại Hà Nội sẽ có những đặc biệt riêng với mỗi người. Nhưng cái bao trùm lên những cuộc ấy là sự chia sẻ, theo một cách nào đó, về những vấn đề gì đó, nhưng họ đang chia sẻ với nhau về cuộc sống này. Cuộc sống luôn tươi đẹp (lúc này =)) )

19/3/12

Đón Tháng Tư


Mình bắt đầu để ý đến thời tiết tháng Tư từ năm ngoái - 2011. Ko hiểu sao cái nắng vàng nhè nhẹ và những làn gió mơn man lại khiến mình thích thú đến vậy. Có lẽ tại tiết trời 3 tháng đầu năm mưa phùn ẩm ướt, bầu trời luôn có màu u ám, xám xịt, dù lộc biếc vẫn đâm chồi trong những nhánh cây.

Sự thay đổi của bầu trời Tháng Tư làm cho người ta nảy thêm những điều mong muốn, hy vọng. Học sinh mong Đỗ Đại học, sinh viên mong Tốt nghiệp ra trường, nhân viên mong có một vị trí mới, doanh nghiệp mong có thêm nhiều hợp đồng lợi nhuận cao. Vậy cho nên, vào thời điểm đó, tất thảy đều dồn dập hối hả. Rồi ve kêu, phượng nở đỏ trời.

Một cô bạn mình rủ tháng 9 này thi Cao học. Mình muốn thi, muốn học tiếp; dù sẽ tốn kém thời gian và của cải; dù có thể phải cân nhắc lại. Mà đất trời tháng Tư lại cứ làm người ta muốn dạo chơi, nô đùa với thiên nhiên. Muốn có người để tâm sự.

Chẳng biết, mươi ngày nữa sang Tháng Tư, cảm giác có khác ko. Dù sao, thì mình vẫn sẽ luôn nâng niu cảm xúc Tháng Tư.

5/3/12

Ko Đề

Một tuần trở lại đây, mình phải suy nghĩ nhiều về công việc. Đó là việc, phải làm về vấn đề gì, lòng tin giữa mọi người trong công việc. Nó làm mình mất tập trung đến mức, đi đường cũng chỉ nghĩ về nó, mà ko để ý đến tình hình xung quanh. Đã có mấy lần mình suýt chạm xe khác; hoặc phóng như bay từ trường đến cơ quan. Nhưng rồi mình chợt tự hỏi: mình lao nhanh như thế để làm gì? Vì tiền ư? Lỡ chẳng may chạm vào xe khác, mình bị thương ra đó thì mẹ sẽ phải lo lắng nhiều đến thế nào? Mình bỗng thấy sống mũi cay cay! Thương mẹ làm việc vất vả, vậy nếu phải lo cho mình nữa thì thật quá sức! Mình bây giờ đang cùng bố mẹ, chăm lo đỡ đần cho chị gái. Nên mình chỉ cầu bình an để đủ sức khỏe lo toan công việc gia đình. Tối mình gọi về trò chuyện với mẹ. Nói về chuyện công việc, sức khỏe của chị, mình thấy bố mẹ nặng lòng âu lo cho con cái nhiều quá. Cả 2 mẹ con lại nghẹn nghẹn, ko nói đc nhiều, chào nhau vội vàng rồi tắt máy. Mình thương bố mẹ rất nhiều, thương cả chị, cả em. Nghĩ cuộc sống con người ta nhiều khi lận đận, chẳng thể mong muốn như ý mình.

Ngày mai lại đi làm tin, phóng sự. Mình cố gắng thật giổi về chuyên môn để vững vàng trong công việc. Có thể làm việc ở bất kỳ cơ quan nào, đủ sức chu cấp cho chính bản thân mình, bớt phần lo âu cho bố mẹ. Mình đang mong thế. Phải cố gắng lên! Đầu tư 90%: thời gian -> công việc và những gì liên quan đến công việc thì phải có hiệu quả chứ. Chỉ có 10%: bạn bè, gia đình, học hành, sở thích cá nhân. Công thức này phải dần được bổ sung và thay đổi chứ! Cười tươi lên nào.