22/6/12
Trở về...
Mai con sẽ trở về nhà cùng với Mẹ. Lúc này con thấy mệt mỏi quá! Con sẽ tìm về khoảng sân vườn bình yên. Chỉ hai ngày thôi. Con muốn được nghỉ ngơi!
Hôm trước, ngày của Nghề báo! Con vui lắm! Nhưng con cũng thấm thía cái vất vả của nghề. Để làm cho tốt đã khó, đã mệt, thì những cái vụn vặt đời thường, bon chen đố kỵ làm con thấy mệt hơn. Con biết con phải mạnh mẽ, phải tìm ra cách thức giải quyết những chuyện đó, phải biết cách cân bằng. Nhưng lúc này con ko muốn nghĩ gì cả. Con chỉ muốn trở về thôi!........
10/6/12
Đám cưới dưới Mặt trời...
Một bộ phim hay - dù mình xem khi nó đã chiếu được một phần trên Fansipan TV. Nàng Francis - một người Mỹ, tìm thấy Tình Yêu của mình khi bộ phim kết thúc. Đó là chặng hành trình của nàng: vui sướng - tuyệt vọng đều có, nhưng nàng đã giúp được rất nhiều người, bằng cách gắn kết và mang niềm vui đến cho họ. Đôi bạn trẻ khác nhau quốc tịch đã được làm đám cưới khi Francis thuyết phục bố mẹ cô gái bỏ qua thành kiến về lai lịch ko gia đình, và nghèo khổ của chàng trai bằng câu nói: cô nhận chàng trai là người thân, gia đình của mình.
Còn cô bạn thân từ nơi xa đột ngột tìm đến nữa. Khi Fracis chuẩn bị đi gặp chàng trai cô yêu bên nước Ý, thì cô bạn tìm đến vì bị bỏ rơi, và cô ấy sắp sinh con. Vậy là Francis đã bỏ lỡ cơ hội cho mình. Khi cô quay trở lại Ý tìm gặp, thì chàng trai đã có hạnh phúc mới. Fracis tuyệt vọng, đau khổ. Nhưng những gì cô chứng kiến trên đường phố, giúp đỡ một diễn viên nổi tiếng đang hủy hoại mình, thì cô nhận ra nhiều điều từ cuộc sống cần phải nắm giữ.
Francis trở lại ngôi nhà của cô. Cuộc sống của những người xung quanh đã giúp cô tìm niềm vui trở lại. Và chính sự giúp đỡ mọi người của cô đã mang đến cho cô những niềm vui mới. Tại đám cưới của đôi bạn trẻ; có một chàng trai đã đến mỉm cười và trò chuyện cùng cô. Anh ấy là nhà văn; và cô đã từng viết bài phê bình về tác phẩm của anh ấy đăng trên báo. Hình ảnh kết thúc bộ phim là trong căn nhà của Francis, bên bàn tiệc rộn vang tiếng cười của mọi người, người yêu cô đã nhìn cô đầy trìu mến. Vậy là niềm vui, hạnh phúc đã ko từ chối những người biết quan tâm, hy sinh vì người khác như cô, dù hạnh phúc ấy đến muộn.
Những tác phẩm điện ảnh quả là có giá trị tinh thần lớn lao. Thông qua những câu chuyện mà cổ vũ cho những điều tốt đẹp. Chỉ cho người ta thấy con đường và nơi chốn hạnh phúc trong cuộc đời. Người với Người yêu thương nhau nhiều hơn...
7/6/12
Giải trí lành mạnh :p
Một chút ko vui, mệt & chán công việc. Mình thức đến 3h sáng nghe mấy bài này...Mình vẫn còn trẻ muh
Này em từ đâu về đây vừa hay nhìn em là sayNày em từ xưa về nay vừa hay lòng ta thức dậyOh oh la la, đường cong em đấy màOh oh la la, ngọc ngà sexy lady…Kìa em, là ai mà bao chàng trai là hươu là naiKìa em, là ai mà đôi bờ vai làm ta ngây dạiOh oh la la, đường cong em thế kia… AuhOh oh la la, tràn trề sexy lady…Eh, ai đi qua lối đó, ai trong lòng càng âu loNhìn em lòng thôi không đắn đo.Oh mong em ra cuối phốMong em đừng là hư vôNhìn em ta như ngây ngôEh, ai cho em ghé đến, ai trong lòng càng vui lênNhìn xem đường xung quanh vắng tênhOh mong em như thế đó,Mong em đừng buồn vu vơNhìn em ta như ngây ngôSao hôm nay không thấy bong em về qua đây. OhSao hôm nay trên lối ấy mong chờ vỡ tan…
Làn tóc rối bờ môi cong hàng mi buông mắt đen thật buồnngày qua ngày đợi mong gì cần nhiều lắm những yêu thương ngọt ngàotrái tim em thôi lặng thầm.Có ai, cầm tay em gọi tên em và yêu em những khi giận hờnĐể đêm về từng hơi thở còn nồng ấm chiếc hôn ta nồng nànNói cho nhau những hẹn thề.Có ai…Nếu như ngày anh bước đếnVì anh đã yêu thương em, hãy nói với em chân tình Trái tim đừng làm em bối rồi
Biết đâu khi ngày mai thức dậy,Yêu thương kia mong manh tựa cơn gió, bay qua.Này người yêu, lần đầu tiên yêu anh, lòng nhiều lo lắng.Vì ty là niềm tin với em, người dấu yêu Nếu như anh đến.
27/5/12
Bánh ngọt cho Tháng 5
Ơ, vậy là đã hết Tháng 5. Lâu lắm rồi mình mới ghi một điều gì đó. Vậy mà lần này là bị Ốm. Có thể nói là từ mùa đông năm ngoái đến giờ mình chưa có lần nào mệt lâu như vậy. Mình ho nhiều, người mệt liên tục trong vòng 10 ngày. Sau đó đi Bạch Mai khám, giờ thì uống thuốc đã một tuần. Mình vẫn chưa hoàn toàn khỏe lại. Do mình ko cẩn thận. Góc làm việc ở quan, điều hòa quá lạnh, phả thẳng vào chỗ mình ngồi. Giữa trưa nắng như đổ lửa, mình đi quay. Tuần đó mình đã làm việc nhiều quá! Vậy là hậu quả cho đến tận giờ. Mình bị viêm phế quản, viêm mũi, viêm amidal... Mình đau đầu và ko thể làm việc. Lần này phải chi phí rất nhiều cho việc khám và mua thuốc chữa bệnh. Mình sót ruột quá! Mình hứa sẽ ko chủ quan với sức khỏe nữa. Phải giữ gìn sức khỏe để còn đủ minh mẫn tỉnh táo thưởng thức cuộc sống này.
Mình sẽ nghỉ thêm 4 ngày nữa. Cuối tuần lên cơ quan vậy. Lâu ko đi làm thấy nhớ mọi người trên cơ quan. Mấy anh em trong nhóm đến chơi cứ bảo mình gầy đi trông thấy. huhu. Mọi người bảo mình phải tẩm bổ nhiều cho lại sức. Mà chẳng bít có phải vì làm dồn nhiều việc một thời điểm hay ko, mà nghỉ làm lâu như vậy rồi, mình vẫn chưa nhớ công việc. Chắc tại mình chưa khỏe hẳn thôi. Giờ thì uống thuốc nào! Kết thúc một Tháng năm đổ lửa với trận ốm. Mình hy vọng tháng 6 mình sẽ khỏe khoắn để đón những nóng lạnh của thời tiết, đón những cơn mưa!
4/5/12
Hoa Tím
Tạm biệt Tháng Tư! Thả mình vào giai điệu du dương của những bản nhạc nào...
Con đường em về ban trưa
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ
Tuổi em vừa tròn mười bảy
Tóc em vừa chớm ngang vai
Con đường em về mưa bay
Ta đứng trông theo bao ngày
Từ bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay!
Con đường em về thơm hương
Ngọc lan khuya rụng trong vườn
Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ
Đưa ta về phía cuối đường
Con đường em về năm xưa
Có biết hay chăng bây giờ
Hoa tím thôi không chờ nữa
Chỉ còn ta đứng dưới mưa.....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

