29/12/12
Những ngày cuối năm...
Một năm đã qua đi. Sắp kết thúc. Cây cối đang ủ chồi để bật lộc. Lòng người thật nhiều cảm xúc vui buồn, hp khổ đau, ấm áp lạnh lẽo, ồn ào và lặng lẽ. Âm nhạc có thể gọi tên mọi cảm xúc của lòng người. Đang nghe các ca khúc của Hồng Nhung. Năm nay nhiều chuyện quá.Một năm cho mình biết cần phải chuẩn bị nhiều cho nhiều năm sau. Năm...ơi
1/12/12
Storm
Bão đến. Cây đã có lúc ko biết nghiêng ngả về phía nào. Sao nó quá chông chênh, quá căng thẳng, quá gay gắt. Sợ khi phải thấy sự bất lực, tuyệt vọng, buông xuôi. Nếu chấp nhận ko phải vì đã ưng bụng, thỏa lòng, mà chỉ vì ko biết phải làm thế nào, ko còn lựa chọn nào khác thì thật đau đớn. Hai chữ "vui vẻ" mong ước quả thực là khó lắm thay!!!
Tại sao, tại sao, tại sao??? Ta đã hỏi câu đó nhiều lần mà vẫn ko lý giải nổi. Nếu trước khi làm một việc nào đó, ta nghĩ rằng, những người thân sẽ đón nhận ra sao, họ phản ứng thế nào, họ vui vẻ hay buồn bã, yên tâm hay lo lắng.. thì có lẽ người ta sẽ ko hành động như thế! Hoặc có thể người ta biết những điều đó sẽ xảy ra, nhưng người ta lại ko đủ quyết tâm để nói một tiếng "ko", "ko làm". Thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác.
Có lẽ ai cũng biết, cuộc sống như thế nào là tốt, như thế nào là sướng, nhưng người ta vẫn lựa chọn? Thế là vì cái gì. Để rồi, với quyết định đó, người thêm nhiều nếp nhăn, người rơi thêm nước mắt, người cau có lo lắng... Và chính bản thân người thực hiện hành động trên cũng ko vui vẻ gì. Vậy tại sao vẫn quyết định. Ta biết đứng về phía nào? Về người tạo ra hành động, hay những người bị tác động bởi hành động ấy. Người bị tác động kia cũng chỉ vì quá lo cho nhân vật chính, nhìn thấy những diễn biến có thể xảy ra trong tương lai.. Cuộc đời - tiếng đời - đời sống... Thực sự rối bời. Dù biết rằng Cơn gió kia chỉ có 2 lựa chọn: hoặc thổi xuôi, hoặc thổi ngược. Xuôi - có lẽ là nén tiếng thở dài vào sâu trong đáy lòng, nén cái thứ mà người đời vẫn gọi là thể diện, sĩ diện lại... Đau đớn thay! Lẽ ra nó ko chỉ là đàng hoàng tươm tất, mà có thể vang danh, ngẩng cao đầu với dòng tộc họ hàng, với người đời, với xã hội... Nhưng có thể những điều đó nó sẽ giảm đi. Và khi mọi việc xong xuôi, là những năm tháng còn lại. Muốn hỏi, sống trong tình cảnh ấy, người ta có được vui vẻ ko, có được hạnh phúc trọn vẹn đủ đầy ko? Tại sao người ta lại chấp nhận sự khuyết thiếu ấy, hay nói cách khác, biết là khổ mà vẫn cứ làm? Hay quyết định đó, chỉ là nhất thời, chỉ là chính người đó chưa chọn cho mình được một hướng đi, một hướng sống. Chính người đó, cũng ko thấy được tình huống mình trải qua là gì? Người trẻ ơi. Ta cũng rất muốn nghe tiếng lòng người trẻ. Muốn có thể hiểu, có thể thông cảm. Nhưng thật sự, nếu ta gật đầu, ta đồng ý với quyết định ấy, thì chỉ là vì ta buông. Vì ta ko hiểu được, liệu như vậy, liệu sau này có ổn ko, có tốt ko.. Ta đã phân tích theo những gì ta nhìn thấy từ cuộc đời, từ những hoàn cảnh như thế, thì tương lai nó sẽ thế nào. Cái Hoàn Cảnh ấy, vốn đã phức tạp lắm rồi. Tại sao lại làm cho nó phức tạp lên. Uh. thì thôi ta ủng hộ nhé! Chỉ vì ta kém cỏi, ta bất lực, ta ko hiểu được tại sao lại như vậy.. Mà thôi, đơn giản chỉ là có hoặc ko thôi mà. Có gì phức tạp đâu. Sao diễn biến nó lại nhiều trường đoạn thế. Chỉ là quyết định ủng hộ thôi mà. Cuộc sống tương lai sau này, vui - thì ta mừng lòng, an tâm. Còn khổ - thì ta đau lòng, vì ta đã ko làm gì được, ta đã ko thuyết phục được. Nhưng ta cũng koo thể sống thay được. Ta buông, ta xuôi, ta ủng hộ, ta tán thành. Ta chỉ là người đứng bên ngoài. Người trong cuộc thì..nghĩ..khác; cảm..cũng khác. Ta sẽ cố, nói lời vui, làm việc vui.. mong người vui.. Mà sao tối nay, mưa dữ vậy trời.
29/11/12
Quyết định để hành động
Mình biết có một sự thực là sự công bằng ko tồn tại. Nhưng mà sao cứ bị bức xúc và stress dài vậy trời. Công việc mình phải làm nhiều, vất vả mà thu nhập cũng ko hơn so với người mới vào là bao nhiêu. Người khác được ưu ái những lịch hội nghị, những chương trình dễ triển khai sản xuất. Còn mình thì tự tìm con đường mà đi. Dù trên con đường đó chóng mặt, vã mồ hôi, đói lả, kiệt sức. Người khác được ưu ái hơn vì họ có quan hệ. Còn mình bước vào nơi đó bằng chính đôi chân của mình. Dù sản phẩm mình làm còn chưa hay, nhưng mình ko phải quỳ gối trước bất kỳ điều gì, mình ko phải đánh đổi những thứ mà đời luôn nâng niu. Chỉ tiếc là, mình chưa gặp được người giỏi, chưa được làm việc với những người đi trước, có cách làm việc một cách đàng hoàng - những người đàn ông được người đời nể trọng. Tiếc thôi, vì với những kẻ đó, điều ấy có lẽ cũng ko cần thiết.
Mình đã cống hiến cho công việc hơn 1 năm qua. Những vui buồn, hối hộp, lo lắng, hào hứng, thất vọng, và cả nỗi niềm riêng, cái khoảnh khắc nhói đau trong tim.. Tất cả đã đi qua. 1 năm + 5 tháng: những căng thẳng, áp lực.. vì những điều đáng ra ko nên có làm cho mình già đi. Mình cảm giác như đã đi mấy tuổi, da dẻ bớt mịn màng, ăn bao nhiu cũng gầy... Các chị trong cơ quan cũng nói thế. Mọi người hiểu những trở ngại mà mình và các e trong nhóm mình gặp phải. Vì họ là những người bạn. Sếp thì ko để ý, ko biết được những mâu thuẫn. Hoặc giả sử biết nhưng ko hành động.
Hàng trăm con người ở các phòng ban, mình và các e trong nhóm mình làm việc đều ok. Chỉ riêng 2 tên, ko biết có phải là đàn ông hay ko là gây khó dễ. Mình cũng mải miết theo cái gọi là làm thời sự và kiếm tiền. Dù thu nhập ko cao so với công ty. Mình bỗng nhiên muốn thoát khỏi 2 tên quản lý này, muốn ko còn nhiều stress đến thế. Mình đã muốn chuyển sang 1 nhóm khác. Một chị trong nhóm chuyên đề Đã mời mình về nhóm làm việc cùng. Nhưng đổi lại, thu nhập ở nhóm này chắc chắn ban đầu sẽ thấp; đến mức ko đủ trang trải cho nhu cầu tối thiểu một tháng; hoặc có thể sản xuất chương trình mới sẽ ko có đồng nào. Vậy mình sẽ thế nào nhỉ? Sẽ phải vay mượn ư? Mình cũng như các e trong nhóm, ko thể cải thiện 2 tên kia, có báo lên lên trên nhưng cũng ko được giải quyết. Việc đó nằm ngoài khả năng của mình. Mình cũng ko kỳ vọng, nhóm làm việc mới sẽ ko có những áp lực, căng thẳng. Nhưng biết đâu mình may mắn. Và rằng cả công ty mình chỉ có 2 tên xấu xa kia thôi. Tất nhiên mình sẽ phải nỗ lực nhiều, phải kiềm chế hơn, hiểu biết hơn và thành công hơn. Nhưng cái giá phải đối trước mắt là cái thu nhập. Nó cũng khiến người ta phải gợn nhiều suy nghĩ. Nhưng có thể, mình ko bị áp lực về thời gian, ko phải quá vất vả, ko phải đau đầu vì mấy cái tiểu nhân của kẻ xấu, của cái ko công bằng, cái ko giỏi, ko chuyên nghiệp của họ... Mình sẽ có thời gian hơn cho những điều mình quan tâm, yêu thích.. Hic, hic, có những thứ phải đánh đổi trong cuộc đời nhỉ :(
20/11/12
Riêng mình
Cảm thấy cần sự vững lòng để mỗi người có thể đi qua giai đoạn gió giông. Chị gái mình đang đứng trước một quyết định quan trọng của đời. Chị đã quyết định, nhưng còn một vài trắc trở. Hy vọng chị có thể thu xếp ổn thỏa mọi việc để niềm vui được vẹn tròn. Còn mình cũng có những khi phải hô mình đừng sợ, hãy mạnh mẽ lên. Đã cố gắng để làm những điều có ý nghĩa cho mọi người. Nhưng có những khi thấy mình lười biếng kinh khủng. Ko muốn thay đổi những gì thuộc về con người mình. Ko muốn lấy sự sôi nổi thay bằng sự lẵng lẽ... Thích sống với tất cả những ý thích của mình... Dù biết thế là sẽ kéo theo một chút rắc rối.... Muốn trôi....
23/10/12
Nắng về theo anh
Nắng Về Theo Anh
"Rồi ngày mới đến, ngàn tia nắng lung linh
Em đi trên con đường lấp lánh nắng vàng
Rồi hạnh phúc đến, tình như chắp cánh bay
Mong anh về đây, mùa nắng tràn đầy
Ngập tràn tiếng hát, bên giấc mơ đời
Dạt dào sóng hát, đưa lũ chim về.
Nhẹ nhàng xuống phố, bàn chân cũng reo vui
Bao yêu thương trong lòng, ngồi hát bên trời
Nhìn mùa mới đến, tình yêu cũng reo vang
Bên em niềm vui, người hỡi quay về
Ngập tràn ánh nắng, cho má em hồng
Tình về dẫn lối đi tới chân trời.
[ĐK:]
Và em sẽ đến bên đời với anh
Tình yêu lên tiếng, cho ngày mới sang
Cùng nhau ca hát, bên mùa rất vui
Bao nhiêu yêu dấu như theo nhau về đây.
Người ơi hãy đến, đêm dài sẽ qua
Nụ hoa thơm ngát, cho tình sớm mai
Ngàn tia nắng ấm, hong tình sẽ khô
Em xin bên anh, ngày mới lên rồi!"
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)