4/2/13

Ngày cuối năm

Những ngày cuối năm, công việc làm dồn lại nhiều quá. Chạy mãi vẫn ko theo kịp. Những ngày cuối năm biết bao nhiêu chuyện, biết bao cảm xúc chất chứa trong lòng. Khi biết đến thế nào là sự quên ơn, thế nào là sự bạc bẽo của lòng người. Mình đã giúp một cách chân thành, mình đã chỉ bảo đường đi nước bước, mình đã hướng dẫn từ những việc nhỏ nhất, nhưng họ đáp lại chỉ là cái dửng dưng. Họ chỉ là kết bè với nhau. Ko có điều gì thực lòng. Khi có mình thể hiện thế này, lúc ko có mình nói thế khác. Có lẽ mình đã quá tốt. Mình đã từng nghĩ: nếu giúp được ai đó trong khả năng của mình, mình sẽ ko ngại. Vì cuộc sống có những khi thăng trầm. Có những khi khó khăn. Mình đối xử tốt với mọi người thì khi cần mình cũng sẽ được người khác mở lòng giúp đỡ. Mình thấy cái gọi là ko coi ai ra gì trong mắt những đứa trẻ ko biết trên dưới, trước sau. Đời phiền thật. Mình đã có linh cảm là ko thể tin... Cũng khó lắm thay. Vì trong công việc, nó còn lợi ích, quyền lợi cá nhân. Có thể khi quyền lợi của họ được đáp ứng, họ sẽ vui vẻ. Khi họ bị thiệt một chút là mọi thứ ko còn ý nghĩa gì. Hoặc đơn giản chỉ là vì kém hơn so với người khác, họ cũng phản ứng. Có thể, sắp đến lúc kết thúc những ngày này. Những ngày mà mọi thứ rối tung rối mù.. Thôi thế là năm cũng hết, Tết cũng đến. Tết này ko có gì mang về tặng Mẹ. Tết này, chưa có niềm vui nào dành cho Cha. Tết này, chẳng có quà cho em. Tết này, còn hơi lo về chị. Tết này, còn băn khoăn về mình. Sự lựa chọn của mình có đúng ko, có tạo cho mình một cuộc sống tốt hơn sau này hay ko. Hay mình biết khổ mà vẫn đi vào con đường khổ. Nhưng hình như, cuộc sống là một chuỗi những cố gắng, nỗ lực, để đạt được niềm vui. Ví dụ: một tháng phấn đấu để có được 15kg gạo trắng. Khi có được nó. Vậy đã là vui rồi. Ko than, ko trách, ko kêu ca, phàn nàn... Cứ cặm cụi mà phấn đấu. Cứ xem. cứ nghe. cứ biết đúng/ sai. cứ đẹp/ cứ xấu. cứ mua bán, sắm sửa. cứ vui, buồn. cứ yêu, ghét. Cuộc đời là vậy. Ngày mai, sang năm, có gì mới, có gì vui. Là do mình tạo dựng. Do bàn tay mình làm ra. Tết này có nhiều nỗi lo, có nhiều cái còn chưa làm được. Nhưng thôi. Hãy sống vui. Vì cái lo, người ta phải lo cả đời. Chỉ còn cứ vui. Vì nếu cứ nghĩ thì lại đi vào ngõ cụt. Ai bảo hôm nay, có mấy sự việc ko thành. Hnay có mấy điều thất vọng. Thành ra tuyệt vọng. Vẫn biết thực tế nó phũ phàng. Nó thực tế như vị cay của ớt. Vị cay của gừng. Ấy thế mà lòng người lại cứ buồn. Muốn giãi bày chia sẻ. Muốn được lắng nghe. Chẳng muốn làm gì. Chẳng muốn làm phóng sự. Chẳng cần tiền lĩnh tháng tới... Đấy chỉ dám nói chẳng cần tiền cho tháng tới thôi. Còn ngay ngày mai ra đường là cần đến Tiền rồi. Mà mình cũng trì trệ thật. Gần năm trời chưa đi cắt tóc. Phụ nữ ai chẳng thích làm tóc, tạo kiểu, nhuộm màu. Được ngắm nghía mái tóc. vậy mà cứ lần khất. Vì tiền đưa cho chị tiêu. Vì ko muốn tiêu tiền. Để dành để còn chi tiêu trang trải cuộc sống. Áo khoác năm nay cũng chưa mua. Đôi lần có tiền thì ngại đi. Đôi lần có tiền thì bận. Có lẽ cả năm nay mình ko chải chuốt. Chưa khi nào ra hàng sơn móng tay. Mới gội đầu tiệm vài lần. Chưa khi nào đi massage. Ăn hàng cũng một số. Thôi còn cả một cuộc đời, khi có công việc, có thu nhập thì tất cả những điều đó và hơn thế. và một chuyến du lich nữa... chắc cũng sẽ thực hiện được hết thôi. Ra tết có mấy triệu chị đưa cho cùng lúc được thì tốt. sẽ có khoản gì đó để tiêu. Sẽ dùng chút gì đó chi tiêu cho mình. Mà ko biết được. Đến lúc đấy lại lần khất. Thôi năm mới đến rồi, ngay chiều nay thôi cơ quan tổng kết. Phải vui lên và mỉm cười thật tươi cho mục trình diễn Áo dài! Còn mấy ngày nữa là về với mẹ, phải vui lên để đón năm mới.. Vui lên!

24/1/13

Sắp đến Tết rùi

Mấy ngày nay trời đã ấm lên nhiều/ Ko còn cái lạnh giá tê buốt của những ngày Đông miền Bắc. Chắc tại mình cũng săp sang ở cùng hai cô bạn trong căn phòng nhỏ nhắn, kín gió hơn. Những điều mới mẻ sắp dến. Có lẽ thế. Sẽ dịu dàng hơn, gần nhau hơn để đón những điều mới. Khi xuân về, hạ sang, người ta được quyền hy vọng những điều mới, tốt lành. Vội vã hối hả những ngày giáp Tết. Vẫn mong mọi việc

29/12/12

Công việc của Tôi

Ta vẫn cho mình là chiến binh chinh phục đường dài. Chẳng thể gục ngã, mà phải đấu tranh để hoàn thành tốt những công việc còn dang dở. Khi gặp những tình huống, những hoàn cảnh có vấn đề, .. đó là lúc con người phải suy nghĩ nhiều nhất. Ta vẫn luôn biết mình phải tự tạo cho mình động lực để làm tiếp và làm tốt con đường nghề nghiệp mà ta đang đi. Nhưng những chuyện phiền não cứ bủa vây lấy. Ta nhìn thấy sự bất công. Rõ rồi. Ở đâu trong xã hội nào cũng tồn tại điều đó. Và sự phân biệt đối xử phân chia quyền lợi nó sẽ diễn ra. Khác nhau là ở mức độ, có - hay ko thể chấp nhận được. Bên cạnh đó còn là giả dối, thủ đoạn để đạt được điều mình muốn. Những gam màu ấy của đời nó vẫn tồn tại và chắc sẽ ko bao giờ mất đi. Một năm rưỡi làm việc là hơn 400 ngày. Ngắn thôi. Nhưng đó là áp lực, là tốn công sức, là ốm đau. Cho công việc. Nhưng làm việc với người quản lý trực tiếp, ko đủ tầm, để định hướng những vấn đề sẽ phải triển khai. Ko đủ dũng để bảo vệ nhân viên, mà hèn nhát đổ lỗi quanh. Ko đủ công tâm để phân chia công việc cho phù hợp, đúng đắn. Nhưng hắn vẫn tồn tại. Lý do thì có nhiều. Một môi trường như vậy. Chưa kể đến những chuyện vụn vặt khác. KO THỂ PHÁT TRIỂN. KO CÓ CƠ HỘI CHO SỰ SÁNG TẠO. KO CÓ ĐỘNG LỰC ĐỂ LÀM VIỆC. Nhưng thật đáng sợ, khi mình bỗng dưng chây lười và trở nên hèn hạ như hắn mất rồi ??? Mình bây giờ chưa dám chuyển đi chỗ khác! Vì sợ thu nhập KÉM hơn? Ko đủ lo cho cuộc sống. Dù thu nhập ở đây bằng lương hành chính của một công ty nhỏ. Mình sợ bắt đầu mọi cái mới.

Những ngày cuối năm...

Một năm đã qua đi. Sắp kết thúc. Cây cối đang ủ chồi để bật lộc. Lòng người thật nhiều cảm xúc vui buồn, hp khổ đau, ấm áp lạnh lẽo, ồn ào và lặng lẽ. Âm nhạc có thể gọi tên mọi cảm xúc của lòng người. Đang nghe các ca khúc của Hồng Nhung. Năm nay nhiều chuyện quá.Một năm cho mình biết cần phải chuẩn bị nhiều cho nhiều năm sau. Năm...ơi

1/12/12

Storm

Bão đến. Cây đã có lúc ko biết nghiêng ngả về phía nào. Sao nó quá chông chênh, quá căng thẳng, quá gay gắt. Sợ khi phải thấy sự bất lực, tuyệt vọng, buông xuôi. Nếu chấp nhận ko phải vì đã ưng bụng, thỏa lòng, mà chỉ vì ko biết phải làm thế nào, ko còn lựa chọn nào khác thì thật đau đớn. Hai chữ "vui vẻ" mong ước quả thực là khó lắm thay!!! Tại sao, tại sao, tại sao??? Ta đã hỏi câu đó nhiều lần mà vẫn ko lý giải nổi. Nếu trước khi làm một việc nào đó, ta nghĩ rằng, những người thân sẽ đón nhận ra sao, họ phản ứng thế nào, họ vui vẻ hay buồn bã, yên tâm hay lo lắng.. thì có lẽ người ta sẽ ko hành động như thế! Hoặc có thể người ta biết những điều đó sẽ xảy ra, nhưng người ta lại ko đủ quyết tâm để nói một tiếng "ko", "ko làm". Thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Có lẽ ai cũng biết, cuộc sống như thế nào là tốt, như thế nào là sướng, nhưng người ta vẫn lựa chọn? Thế là vì cái gì. Để rồi, với quyết định đó, người thêm nhiều nếp nhăn, người rơi thêm nước mắt, người cau có lo lắng... Và chính bản thân người thực hiện hành động trên cũng ko vui vẻ gì. Vậy tại sao vẫn quyết định. Ta biết đứng về phía nào? Về người tạo ra hành động, hay những người bị tác động bởi hành động ấy. Người bị tác động kia cũng chỉ vì quá lo cho nhân vật chính, nhìn thấy những diễn biến có thể xảy ra trong tương lai.. Cuộc đời - tiếng đời - đời sống... Thực sự rối bời. Dù biết rằng Cơn gió kia chỉ có 2 lựa chọn: hoặc thổi xuôi, hoặc thổi ngược. Xuôi - có lẽ là nén tiếng thở dài vào sâu trong đáy lòng, nén cái thứ mà người đời vẫn gọi là thể diện, sĩ diện lại... Đau đớn thay! Lẽ ra nó ko chỉ là đàng hoàng tươm tất, mà có thể vang danh, ngẩng cao đầu với dòng tộc họ hàng, với người đời, với xã hội... Nhưng có thể những điều đó nó sẽ giảm đi. Và khi mọi việc xong xuôi, là những năm tháng còn lại. Muốn hỏi, sống trong tình cảnh ấy, người ta có được vui vẻ ko, có được hạnh phúc trọn vẹn đủ đầy ko? Tại sao người ta lại chấp nhận sự khuyết thiếu ấy, hay nói cách khác, biết là khổ mà vẫn cứ làm? Hay quyết định đó, chỉ là nhất thời, chỉ là chính người đó chưa chọn cho mình được một hướng đi, một hướng sống. Chính người đó, cũng ko thấy được tình huống mình trải qua là gì? Người trẻ ơi. Ta cũng rất muốn nghe tiếng lòng người trẻ. Muốn có thể hiểu, có thể thông cảm. Nhưng thật sự, nếu ta gật đầu, ta đồng ý với quyết định ấy, thì chỉ là vì ta buông. Vì ta ko hiểu được, liệu như vậy, liệu sau này có ổn ko, có tốt ko.. Ta đã phân tích theo những gì ta nhìn thấy từ cuộc đời, từ những hoàn cảnh như thế, thì tương lai nó sẽ thế nào. Cái Hoàn Cảnh ấy, vốn đã phức tạp lắm rồi. Tại sao lại làm cho nó phức tạp lên. Uh. thì thôi ta ủng hộ nhé! Chỉ vì ta kém cỏi, ta bất lực, ta ko hiểu được tại sao lại như vậy.. Mà thôi, đơn giản chỉ là có hoặc ko thôi mà. Có gì phức tạp đâu. Sao diễn biến nó lại nhiều trường đoạn thế. Chỉ là quyết định ủng hộ thôi mà. Cuộc sống tương lai sau này, vui - thì ta mừng lòng, an tâm. Còn khổ - thì ta đau lòng, vì ta đã ko làm gì được, ta đã ko thuyết phục được. Nhưng ta cũng koo thể sống thay được. Ta buông, ta xuôi, ta ủng hộ, ta tán thành. Ta chỉ là người đứng bên ngoài. Người trong cuộc thì..nghĩ..khác; cảm..cũng khác. Ta sẽ cố, nói lời vui, làm việc vui.. mong người vui.. Mà sao tối nay, mưa dữ vậy trời.