1/3/13
Đàn ông
Em chỉ biết một điều: người ta, nói được thì phải làm được. Đàn ông lại càng cần phải như thế! Vậy mà tại sao một người xác định chuyện nghiêm túc, nói rằng sẽ làm việc này làm việc khác rồi lại ko làm được gì cho chị. Thậm chí phải để chị chạy vạy ngược xuôi. Để làm một việc mà ko thuộc trách nhiệm của chị. Thấy em bé nhắn: chắc chị T phải lo nhiều thứ lắm.. mà e ứa nước mắt. E từng thấy bao nỗi đau đồng cảnh ở ngoài đời. Vậy mà giờ đây nó gần thế! Tại sao đàn ông mà nói được lại ko làm được? Chỉ dùng lời lẽ, dùng cái gọi là "tâm lý" để thu phục chị? Nếu thực sự thương, thực sự yêu, thì phải hiểu cho nỗi khổ của chị. Tại sao lại để chị phải vất vả thế! Đó mà là thương, là yêu sao? Để chị phải làm phần việc lẽ ra thuộc về anh ta. Rối đây ko biết tương lai sẽ ra sao? E ko thể sống thay chị được. E cũng thấy đau vì cái bất lực của mình. Nhưng có một điều e luôn nhắc mình: ko bao giờ để đấng sinh thành fai lo lắng, suy nghĩ, khổ tâm về mình.. E ko cho phép mình làm điều đó! Dù sau này cuộc sống của em có vất vả hay cơ cực ra sao? Bây giờ nó chưa xảy ra với e, nhưng e sẽ tìm mọi cách hạn chế điều ấy. Cha mẹ đã quá vất vả để cho chúng ta có được cuộc sống như ngày hôm nay. Tất cả những điều này em đã nói với chị rồi.. Chị nhanh nhẹn, đảm đang, tháo vát.. giải quyết được nhiều chuyện. Thế mà sao, có bao nhiêu việc về chị để cho mọi người phải bận tâm. Đã có lúc e thấy e vì chị quá. Làm việc này cho chị, làm việc kia cho chị. Để rồi có lúc e trở thành người sống vì người khác quá! E ghét điều đó lắm chị có biết ko? Có thể e hơi cực đoan. Nhưng đã nhiều lần vì nghĩ cho người khác mà e kéo những rắc rối đến với mình. Với chị cũng nhiều lần như thế! Lúc đó em chán ghét bản thân mình lắm! Nhưng thôi, mọi việc của chị sắp xong rồi. E mong tất cả đều suôn sẻ. Và sau đó, cuộc sống của chị được êm đềm như những người khác. Rồi niềm vui, niềm hp sẽ đến với chị. E ko hy vọng quá nhiều, nhưng e vẫn mong, mội người hp với gia đình nhỏ của mình, bình yên để có thể quay về gia đình lớn, là chỗ dựa nguồn động viên cho bố, mẹ, chị, em. Liệu người đàn ông của chị có sẵn lòng làm việc đó cùng chị, mở lòng để chị được làm việc đó ko! E bắt đầu thấy rõ cái gọi là: vào hoàn cảnh nào thì phải theo hoàn cảnh đó. Nhưng e ko muốn chị phải quá khổ. Phải lo lắng, suy nghĩ, phải sống quá kham khổ... E sợ điều đó. E thấy lo nếu những người phụ nữ chỉ là những người bị phụ thuộc như thế. Về nhà người ta thì mọi thứ phải theo, phải chấp nhận một cách thái quá. Dù cuộc đời này còn nhiều lắm những trường hợp như thế, lỡ bước sa chân thì phải cố. Thế thì khổ quá phải ko chị ơi. Cái người mà gọi là một nửa của mình, cái người mà gọi là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, gọi là bên đỗ bình yên nhất của mình, lại lừa gạt mình, lại chỉ là nói, lại chẳng làm được một việc gì cho mình, vì mình. Thế thì tủi lắm phải ko chị . Và nếu đến lúc đó, thì cái gọi là tình yêu liệu có còn ko.. Rồi người ta sẽ sống tiếp ntn.
18/2/13
Tìm một con đường mình đi
Sau mỗi lần công ty họp, mình lại gợn nhiều suy nghĩ. Người trẻ sau khi có công việc fai có sự nghiệp. Xây dựng sự nghiệp để có mục tiêu phấn đấu. Nhưng mình cũng biết, công việc phải đặt ngoài và ko chi phối quá nhiều đến cuộc sống đích thực của mình. Các anh chị trên công ty cứ bảo: ko mang công việc về nhà. Thế mà thời gian vừa qua mình ăn công việc, ngủ công việc, công việc là một phần đời sống tinh thần của mình. Người trẻ thì thường nhiệt huyết, đam mê, sáng tạo, cháy bỏng, khát khao :))) Nhưng mà người trẻ cũng dễ va vấp. Thôi thì, sai thì sửa. Nhưng mà, mình muốn dành thời gian cho gia đình lăắm. Muốn có tiền, đi mua sắm đồ về trang trí nhà cửa, nấu những bữa ăn ngon, đi cà phê, xem phim, dạo phố, làm đẹp, gặp gỡ bạn bè. Những cái đó cũng là cuộc sống của mình. Vậy mà bấy lâu nay mình chôn vùi tuổi trẻ ở đây. Nhưng thôi, tỉnh táo bây giờ vẫn chưa muộn. Phải kiên định theo con đường mình đi. Cố gắng trở thành 1 BTV truyền hình có chuyên môn vững. Có thế, nếu có sa cơ lỡ vận cũng ko sợ. Chỉ tiếc là: Ko biết bao giờ ở đây họ mới ký hợp đồng lao động cho mình. Ko có Bảo Hiểm cũng lo. Bố mẹ giục. Mình lại càng lo. Nhảy việc chỗ khác thì mình ngại. Haizz haizz. Phải cố gắng thôi. Phải luôn tỉnh táo để nhận ra và ứng xử với cái Xấu - Tốt. Phải biết phản ứng với những cái xảy đến với mình. Đừng sợ.Đừng lo lắng. Kiểu gì mình cũng phải đối mặt, dám chấp nhận mọi thứ xấu nhất và vượt qua.
17/2/13
Mục tiêu tìm Giải pháp
"Mọi việc đều có cách giải quyết" - bỗng dưng đó trở thành câu nói con mong đợi nhất. Khi con phải đối mặt với nhiều chuyện xảy ra cùng lúc: chuyện gia đình, chuyện người yêu, chuyện công việc. Con tự hỏi: Điều con cần là gì? Có lẽ đó là Giải Pháp. Chỉ cần con tìm được giải pháp cho bất cứ tình huống nào. Vậy là ổn. Dù gải pháp đó có thể Đúng - hoặc - Sai. Nhưng ko sao! Sai thì Sửa. Sai thì sẽ có Bài học Kinh nghiệm. Chỉ cần con có tinh thần quyết tâm. Dám chịu trách nhiệm với những việc mình làm. Càng ngày con càng thấy rõ hơn bộ mặt thật của cuộc sống. Nó quả là phức tạp, ko hề đơn giản và dễ dàng. Mấy đêm nay con trằn trọc ko thể vào giấc ngủ. Rồi 4h sáng lại tỉnh. Cứ bận tâm suy nghĩ mãi. Việc nhà mình, đã được giải quyết được một nửa. Bố mẹ đã tiến hành công việc ngoài sức tưởng tượng của con nhiều. Rất ổn, nhưng vẫn còn bất ổn. Thôi có lẽ mọi việc đến đâu thì giải quyết đến vậy. Giờ thì lại đến chuyện riêng tư. Con thực sự chưa biết liệu mình có vượt qua được ko? Con ko muốn dối lòng. Con ko muốn phải sống ko thật với cảm xúc của mình. Nhưng giờ thì đã đến lúc con phải làm việc đó. Lúc đó con thực sự ko biết phải làm gì. Con đã đi ngoài đường. Cứ đi trên một chặng đường xa, một mình. Tự hỏi lòng mình có chấp nhận được chuyện đó ko. Thế mới nói thứ con cần là Giải Pháp cho từng Vấn Đề. Con đã phải cố gắng làm một việc: Đến cho có mặt, đến vì trách nhiệm, đến vì nên thế, đến vì tránh rắc rối sau này phải giải quyết. Con đã thấy những cái khó ng ta tạo ra cho con. Nhưng bằng cách này, hay cách khác, con phải tìm được đường đi. Con chỉ biết nghĩ vậy thôi.Trước mắt cứ tạm thế đã. Điều con cần bây giờ là Sẵn sàng đương đầu với bất cứ chuyện gì xảy ra. Vì thế, ngay lúc này, con có được một giải pháp, với những kẻ giả dối, kẻ xấu xung quanh. Là cần có một thái độ đúng. Vậy thì năm mới này phải mong cho "Chân cứng Đá mềm". Để vượt qua tất cả mọi chuyện.
Năm Mới
Con muốn viết những điều tốt đẹp vào dịp đầu năm. Mong sức khỏe, may mắn và hạnh phúc sẽ đến với tất cả mọi thành viên trong gia đình. Đầu năm nói những điều vui vẻ, tốt lành là một phong tục đẹp, hy vọng cho một năm tốt lành. Nhưng lòng con rối bời lắm!
7/2/13
Nỗi sợ
Vậy là ngày cuối cùng làm việc cũng đã xong. Con gái chạy đi siêu thị cùng bạn mang chút đồ về ăn tết cùng Mẹ. Một vài món đồ nho nhỏ, góp thêm niềm vui. Uhm thì vất vả thật. Nhưng khi xong việc, cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm ấm áp. Chắc sẽ vui vui sao. Làm việc dồn dập mấy ngày, giờ thấy buồn ngủ quá. Thèm một giấc ngủ ngon. Nhưng mà... Có một cảm giác, nó cứ ám ảnh mình. Đó là thấy sợ. Mình thấy sợ kho phải đối mặt với những đối thủ ấy. Có vài lần, mình đã bị lừa. Bị người đàn bà ấy moi thông tin, rồi làm cho gia đình mình rối tung rối mù lên. Thế cho nên mình như con chim đậu phải cành gãy. Mình rất sợ khi phải sang bên ấy. Mình sợ bị thăm dò, khai thác rồi lại tung hỏa mù... Thế là những tình cảm vốn có, vốn được tạo dựng, nó lại rơi đi đâu hết. Đôi khi, mình bị phải nghe những lời châm chọc, xỉa xói. Mình thấy đau vô cùng. Giá mà mình có thể phản đòn lại được(((. Thực, mình rất trân trọng phụ nữ. Những công lao đóng góp của họ. Nhưng thực sự, mình rất sợ đàn bà ((((((. Cứ khi nào có những cuộc tiếp xúc như thế, mình lại cảm thấy như phải nín thở. Có những cuộc tiếp xúc, những con người mà có thể sau này sẽ trở người một nhà; hoặc trở nên thân thiết, sẽ rất thường xuyên phải gặp nhau. Vậy mà tại sao, họ ko thể thân tình, cởi mở được??? Mình cảm giác như họ.. ghê gớmlắm.. kinh khủng lắm :(((. Nên mình rất ngại, nếu có những cuộc tiếp xúc với những người ấy. Rồi nó thành sợ. Vậy mới có thứ là niềm vui chung, niềm vui riêng. Niềm vui riêng là chỉ có 2 người. Còn khi có cả những người khác.. Mình căng thẳng lắm huhu((((((. Mình chỉ muốn những người sau này sẽ thân nhau, thì hiểu nhau, nâng đỡ, che chắn bảo vệ cho nhau, nếu có phải xù lông trước người ngoài. Còn trong gia đình nên chân thành và cởi mở. Có như vậy, nó mới trở thành bến đỗ bình yên nhất để trở về. Và đó gọi là Nhà. Nhà sẽ là nơi cho người ta thêm năng lượng, nghị lực. Chứ nhà ko là nơi, sau một tuần làm việc mệt mỏi mà sáng chủ nhật cũng ko thể ngủ thêm một tí đến 8h ((((. Mình rất ngại nếu gặp phải điều này. Tất nhiên, mình sẽ phải thu xếp công việc, để mọi thứ vẫn đảm bảo. Ko ai fai quá vất vả.. Nhưng..Mình đang tưởng tượng và lan man quá. Mình đang nói về nỗi sợ cơ mà. Nỗi sợ này, bao giờ thì hết nhỉ? Mình phải tìm cách gì đó..Ôi!!!nỗi sợ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)