Trí nhớ mình ko tốt, nên khi nghĩ về những điều cần lưu ý, mình đều phải ghi ra. Cách này giúp mình ghi nhớ lâu hơn và cũng làm mình an tâm hơn. Để cuộc sống của mình luôn rực rỡ sắc màu hoặc đậm đà thi vị, tự làm chủ mọi cảm xúc, mình nghĩ phụ nữ cần luôn chủ động tại ra mọi thứ cho mình.
Phụ nữ cần nấu ăn ngon ^^
Điều này hẳn nhiên là cần rồi, vì nó sẽ giúp mình chăm sóc bản thân mình một cách chu đáo nhất. Khi nấu cho gia đình, cả nhà sẽ được thưởng thức hương vị thơm ngon mà ko tốn kém khi phải đi ăn hàng. Nếu để dành được tiền, mình sẽ mua thêm bát đĩa, thìa dĩa, thật nhiều đồ đẹp để bày biện khi gia đình có công việc. Dụng cụ làm bếp đầy đủ và đó là những thứ thật tốt thật đẹp, chắc chị em nào cũng thích như vậy. Đi siêu thị thoải mái lựa những đồ mình thích mà ko phải quá băn khoăn về lượng tiền sẽ chi. Thế thì thích biết bao. Rồi cái bếp nhà mình phải luôn sạch, bát đĩa úp trên tủ sạch sẽ gọn gàng, bếp gas cũng luôn lau sạch nữa. Nồi niêu gia vị để ngăn nắp, đúng nơi quy định, vậy đã đủ những việc cần làm phục vụ cho việc nấu ăn chưa nhỉ! Gia vị cho các món luôn phải mua đầy đủ. Và mình phải để ý cách bài trí món ăn nữa ^^
(Chiều nào cũng tranh thủ lúc cuối giờ vào các trang dành cho phụ nữ để xem các món ăn mới. Thèm ăn những món ngon và muốn có cơ hội thử. Hi vọng đó là động lực để sau này biết nấu nhiều món ăn ngon. Hiện giờ biết ăn ngon :p chỉ là những món ngoài hàng khi người yêu đưa đến những quán ăn ngon)
Phụ nữ biết mặc đẹp
Chọn những bộ đồ, phụ kiện có màu sắc, kiểu cách hợp với vóc dáng mình để tôn lên một phong cách, cá tính, năng động hay ngọt ngào quyến rũ. Khi biết làm đẹp cho mình thì việc chọn quà tặng cho mẹ chồng, chồng con và a chị em chắc cũng sẽ đơn giản hơn. Biết làm đẹp cho mình và quan tâm tới những người thân yêu xung quanh mình trong việc "ăn diện" là khá quan trọng.
Phụ nữ biết chiều
Biết chiều bản thân mình và biết chiều cả những người khác là cách làm cho cuộc sống ngọt ngào hơn. Trong giới hạn kinh tế, mua sắm cho mình những thứ cần thiết. Trong phạm vi ứng xử, làm những điều thuộc sở thích cá nhân. Mua cho chồng một món đồ a thích, Làm một việc theo cách mẹ chồng muốn; Lắng nghe chia sẻ của anh chị em mình. Đó là chiều, là làm cho họ vui lên, có thái độ tích cực trong cuộc sống.
Phụ nữ cần lạc quan
Luôn yêu đời, mỉm cười, dù thế nào cũng ko cau có, cáu gắt. Thực ra, cảm xúc tồi tệ nó chỉ tồn tại 15 phút, sau đó sẽ biến mất, nếu bạn biết cách đẩy nó đi. Ví dụ, vì trí nhớ ko tốt, trong lúc vội vã xách một đống đồ ra khỏi nhà, bạn đã để quên chìa khóa trong đó. Và phải goi thợ đến sửa để lấy chìa khóa ra. Lúc đó, bạn nghĩ mình thật tồi tệ. Tại sao lại đểnh đoảng và ko thể nhớ được những việc như thế. Việc gọi thợ đã khiến bạn mất một khoản chi phí. Bạn thất vọng về bản thân mình. Thấy mình thật tệ hại. Nhưng tất cả những điều đó ko thay đổi được gì. Bạn chỉ còn cách đừng nghĩ đến chúng nữa. Và lần sau, hãy để chìa khóa vào túi xách trước khi ra khỏi nhà. Tinh thần lại phấn chấn lên.
Một điều vô cùng quan trọng là khi tinh thần tốt, bạn được khích lệ, bạn sẽ rất tỉnh táo và sáng suốt nhìn mọi việc. Bạn nghĩ ra cách giải quyết vấn đề và thấy nó thật nhẹ nhàng, bạn ko còn thấy bế tắc nữa. Vậy đó, chuyện rất đơn giản. Nên hãy nhớ luôn lạc quan dù bất cứ chuyện j. (Nhờ tinh thần tốt mà sáng nay sau khi đến công ty viết được một phóng sự về vấn đề tưởng như bế tắc :>)
Hiệu quả của Tin Thần Tốt đã được chứng minh.
24/3/14
20/3/14
Ngưỡng mộ - Tự hào
Là mấy phút cuồng nhiệt cổ vũ cho đôi vợ chồng trẻ trong một chương trình trên TV. Kiến thức là vô cùng - bể học thì mênh mông. Nhưng khi thấy người vợ có những phán đoán, suy luận chính xác, mang về cho 2 vợ chồng anh chị giải thưởng 25 triệu đồng mình thấy ngưỡng mộ biết bao. Người chồng tự hào vì có một người vợ thông minh, nhanh nhẹn. Nhìn niềm vui, niềm hạnh phúc của 2 vợ chồng mà trong lòng mình lại trỗi dậy nỗi khát khao. Khát khao làm được điều gì đó, để người chồng sẽ tự hào khi có mình làm vợ.
Trí tuệ, khả năng hoàn thành xuất sắc công việc, ngoài sự nỗ lực còn phải có chút "thông minh vốn sẵn tính trời". Ngoài cuộc sống, có lúc, người ta bảo: con cái sinh ra sẽ mang hình hài, dáng vóc của cha, nhưng cái đầu của mẹ, trí tuệ của mẹ. Điều đó làm cho mình đã từng có vài phút băn khoăn. Mình ko thông minh thì có người đàn ông nào chọn hay ko ? Haiz, ko đến mức đau khổ, vật vã về vấn đề trí tuệ, nhưng quả thực có đôi chút dằn vặt.
Nhưng biết làm sao, cuộc sống có nhiều việc fai làm, ah ko, được làm, được tận hưởng và trải nghiệm cảm giác khi mình làm công việc đó. Mình cứ tìm hiểu trước sau, hoàn thành công việc một cách chỉnh chu nhất, rút kinh nghiệm từ những bài học trước, sáng tạo, làm mới nó... Việc nào cũng vậy thôi. Những việc nhỏ trong gia đình, với bạn bè, mình làm tốt là ok rồi. Có phải muốn xuất sắc là được đâu :> (Mình có bao giờ khao khát xuất sắc trong một lĩnh vực nào đó chưa nhỉ! Cái này phải nghĩ lại. Thử. Biết đâu mình làm được :p)
Là gì nhỉ khi sống chung với gia đình nhà chồng: Cơm dẻo, canh ngọt/ Nuôi con khỏe, dạy con ngoan/ Dâu thảo; Vợ tuyệt... Mình phải tạo được ko khí vui vẻ trong gia đình, hoàn thành những công việc đối nội đối ngoại với gia đình lớn, gia đình nhỏ...
Trí tuệ, khả năng hoàn thành xuất sắc công việc, ngoài sự nỗ lực còn phải có chút "thông minh vốn sẵn tính trời". Ngoài cuộc sống, có lúc, người ta bảo: con cái sinh ra sẽ mang hình hài, dáng vóc của cha, nhưng cái đầu của mẹ, trí tuệ của mẹ. Điều đó làm cho mình đã từng có vài phút băn khoăn. Mình ko thông minh thì có người đàn ông nào chọn hay ko ? Haiz, ko đến mức đau khổ, vật vã về vấn đề trí tuệ, nhưng quả thực có đôi chút dằn vặt.
Nhưng biết làm sao, cuộc sống có nhiều việc fai làm, ah ko, được làm, được tận hưởng và trải nghiệm cảm giác khi mình làm công việc đó. Mình cứ tìm hiểu trước sau, hoàn thành công việc một cách chỉnh chu nhất, rút kinh nghiệm từ những bài học trước, sáng tạo, làm mới nó... Việc nào cũng vậy thôi. Những việc nhỏ trong gia đình, với bạn bè, mình làm tốt là ok rồi. Có phải muốn xuất sắc là được đâu :> (Mình có bao giờ khao khát xuất sắc trong một lĩnh vực nào đó chưa nhỉ! Cái này phải nghĩ lại. Thử. Biết đâu mình làm được :p)
Là gì nhỉ khi sống chung với gia đình nhà chồng: Cơm dẻo, canh ngọt/ Nuôi con khỏe, dạy con ngoan/ Dâu thảo; Vợ tuyệt... Mình phải tạo được ko khí vui vẻ trong gia đình, hoàn thành những công việc đối nội đối ngoại với gia đình lớn, gia đình nhỏ...
8/3/14
CON XIN LỖI
Bố mẹ đã cho chị em chúng con một hình hài khỏe mạnh, một vóc dáng trưởng thành, một nước da trắng trẻo, một đôi môi tươi tắn. Chúng con đã được lớn lên trong sự giáo dục về nhân cách sống, được đến trường, được sống những tháng ngày lĩnh hội tri thức ở các ngôi trường Cao Đẳng, Đại Học.
Bố mẹ luôn để chúng con được sống đủ đầy, được ăn ngon, mặc đẹp. Con sẽ chẳng bao giờ quên 2 bộ jeans của hãng Live's 12 năm về trước mà Bố mua cho 2 chị em con. Món quà mua từ Thành phố mang về Quê, chẳng có chị em con đi cùng, mà sao vừa vặn đến thế. Con đã giữ và mặc chiếc áo ấy suốt 7 năm. Con đã khóc khi viết những dòng này vì đó là những ký ức thật đẹp, là đôi bàn tay dày và ấm áp ấy.
Con sẽ ko bao giờ quên những ngày con ốm, sốt, đau bụng, u bã đậu.. bố và mẹ đã chở chị em con đi khắp các bệnh viện xa gần khám. Để giờ đây con trưởng thành, nếu con bị ốm, sốt thì bố mẹ vẫn luôn lo lắng xót xa.
Con được đi học, để có một nghề nghiệp làm hành trang vào đời. Bố mẹ đã nuôi con 7 năm Đại học. Tốt nghiệp ra trường, Bố Mẹ mua cho phương tiện đi lại, phương tiện làm việc. Là chiếc xe ga con thích chứ ko phải xe số, là chiếc Laptop Acer xinh xắn và bền. Chị em con đã có một vóc dáng khỏe mạnh, một Bằng tốt nghiệp để đi làm, phương tiện đầy đủ.
Con thấy mình cần phải chăm lo được cho bản thân mình, hiểu biết cập nhật với xã hội. Con thấy mình cần phải có một tổ ấm riêng. Vì hạnh phúc của con là điều đầu tiên. Sau cùng là để bố mẹ phần nào yên tâm về cuộc sống của con sẽ có người kề vai sát cánh, chia sẻ; có người chăm sóc con ngay lúc con ốm đau, khi bố mẹ chưa kịp đến bên con.
Bố mẹ chắc sẽ ko mong con gặp một người: Ko có nghề nghiệp, ko có khả năng tài chính, ko tận tụy với cuộc sống gia đình, ko yêu thương và che chở cho con.. Chắc chắn là như vậy. Cuộc sống ngoài việc mưu sinh còn là đời sống tinh thần vui vẻ, hạnh phúc. Nếu con mình gặp những điều này.. chắc Bố Mẹ sẽ đau lòng lắm!
Con nghĩ, con Rể nếu sống yêu thương và trách nhiệm với con gái mình, thì bố mẹ cũng sẽ rất yêu quý. Con nghĩ, con rể thì sẽ cần thỉnh thoảng về quê thăm Bố Mẹ vợ, sum họp, quây quần ăn những bữa cơm gia đình, kể những câu chuyện làm ăn, công việc của các con/ hỏi thăm sức khỏe của chú bác anh em họ hàng. Con rể có thể ngồi tâm sự với bố mẹ bằng lòng kính yêu, tôn trọng nhiều nhất. Con nghĩ con rể sau này có thể cùng con gái đưa bố mẹ vào bệnh viện khám bệnh, mua thuốc, chăm sóc bố mẹ vợ khi ốm đau. Bố Mẹ chỉ có các con gái, thì con Rể cũng như con Trai. Ngày lễ ngày Tết, con Rể và con Gái đưa các cháu về quây quần bên ông bà. Nhưng quan trọng nhất là cuộc sống của chính các con, vật chất & tinh thần đều ổn. Chỉ như vậy thôi.
Con ko muốn thấy cuộc sống gd "cơm ko lành, canh ko ngọt", đầy những cãi vã, mâu thuẫn. Con muốn chỉ có hạnh phúc, tiếng cười. Có như vậy Bố Mẹ mới phần nào yên tâm.
Con mong lắm cuộc sống của Chị yên ấm, Con sắp tới sẽ yên vui, E con học giỏi. Nhìn về thực tại với những điều chưa như ý làm con thấy rất buồn. Con đã làm những j có thể để giúp chị. Con đã khóc bao nhiêu lần. Con đã bằng cách này hay cách khác để thực hiện những mong ước về một cục diện tươi đẹp của gia đình ta. Con biết rằng chỉ có Hành Đống đúng thì mới cải thiện được tình hình. Nhưng con cần nỗ lực hơn nữa, cho cuộc sống của con, cho cục diện chung một ngày nào đó trở nên hài hòa yên ấm.
Rồi con gái sẽ đi lấy chồng. Câu chuyện sẽ còn tiếp diễn.. Con hi vọng, Chị Em con sẽ là Niềm Vui, ko phải là Nỗi Buồn, là sự trăn trở... khi Bố Mẹ nghĩ tới cuộc sống của chúng con nữa.
Chị và Em hãy làm thật tốt nha!
Bố mẹ luôn để chúng con được sống đủ đầy, được ăn ngon, mặc đẹp. Con sẽ chẳng bao giờ quên 2 bộ jeans của hãng Live's 12 năm về trước mà Bố mua cho 2 chị em con. Món quà mua từ Thành phố mang về Quê, chẳng có chị em con đi cùng, mà sao vừa vặn đến thế. Con đã giữ và mặc chiếc áo ấy suốt 7 năm. Con đã khóc khi viết những dòng này vì đó là những ký ức thật đẹp, là đôi bàn tay dày và ấm áp ấy.
Con sẽ ko bao giờ quên những ngày con ốm, sốt, đau bụng, u bã đậu.. bố và mẹ đã chở chị em con đi khắp các bệnh viện xa gần khám. Để giờ đây con trưởng thành, nếu con bị ốm, sốt thì bố mẹ vẫn luôn lo lắng xót xa.
Con được đi học, để có một nghề nghiệp làm hành trang vào đời. Bố mẹ đã nuôi con 7 năm Đại học. Tốt nghiệp ra trường, Bố Mẹ mua cho phương tiện đi lại, phương tiện làm việc. Là chiếc xe ga con thích chứ ko phải xe số, là chiếc Laptop Acer xinh xắn và bền. Chị em con đã có một vóc dáng khỏe mạnh, một Bằng tốt nghiệp để đi làm, phương tiện đầy đủ.
Con thấy mình cần phải chăm lo được cho bản thân mình, hiểu biết cập nhật với xã hội. Con thấy mình cần phải có một tổ ấm riêng. Vì hạnh phúc của con là điều đầu tiên. Sau cùng là để bố mẹ phần nào yên tâm về cuộc sống của con sẽ có người kề vai sát cánh, chia sẻ; có người chăm sóc con ngay lúc con ốm đau, khi bố mẹ chưa kịp đến bên con.
Bố mẹ chắc sẽ ko mong con gặp một người: Ko có nghề nghiệp, ko có khả năng tài chính, ko tận tụy với cuộc sống gia đình, ko yêu thương và che chở cho con.. Chắc chắn là như vậy. Cuộc sống ngoài việc mưu sinh còn là đời sống tinh thần vui vẻ, hạnh phúc. Nếu con mình gặp những điều này.. chắc Bố Mẹ sẽ đau lòng lắm!
Con nghĩ, con Rể nếu sống yêu thương và trách nhiệm với con gái mình, thì bố mẹ cũng sẽ rất yêu quý. Con nghĩ, con rể thì sẽ cần thỉnh thoảng về quê thăm Bố Mẹ vợ, sum họp, quây quần ăn những bữa cơm gia đình, kể những câu chuyện làm ăn, công việc của các con/ hỏi thăm sức khỏe của chú bác anh em họ hàng. Con rể có thể ngồi tâm sự với bố mẹ bằng lòng kính yêu, tôn trọng nhiều nhất. Con nghĩ con rể sau này có thể cùng con gái đưa bố mẹ vào bệnh viện khám bệnh, mua thuốc, chăm sóc bố mẹ vợ khi ốm đau. Bố Mẹ chỉ có các con gái, thì con Rể cũng như con Trai. Ngày lễ ngày Tết, con Rể và con Gái đưa các cháu về quây quần bên ông bà. Nhưng quan trọng nhất là cuộc sống của chính các con, vật chất & tinh thần đều ổn. Chỉ như vậy thôi.
Con ko muốn thấy cuộc sống gd "cơm ko lành, canh ko ngọt", đầy những cãi vã, mâu thuẫn. Con muốn chỉ có hạnh phúc, tiếng cười. Có như vậy Bố Mẹ mới phần nào yên tâm.
Con mong lắm cuộc sống của Chị yên ấm, Con sắp tới sẽ yên vui, E con học giỏi. Nhìn về thực tại với những điều chưa như ý làm con thấy rất buồn. Con đã làm những j có thể để giúp chị. Con đã khóc bao nhiêu lần. Con đã bằng cách này hay cách khác để thực hiện những mong ước về một cục diện tươi đẹp của gia đình ta. Con biết rằng chỉ có Hành Đống đúng thì mới cải thiện được tình hình. Nhưng con cần nỗ lực hơn nữa, cho cuộc sống của con, cho cục diện chung một ngày nào đó trở nên hài hòa yên ấm.
Rồi con gái sẽ đi lấy chồng. Câu chuyện sẽ còn tiếp diễn.. Con hi vọng, Chị Em con sẽ là Niềm Vui, ko phải là Nỗi Buồn, là sự trăn trở... khi Bố Mẹ nghĩ tới cuộc sống của chúng con nữa.
Chị và Em hãy làm thật tốt nha!
26/2/14
Đi qua Những ngày tháng này
Có một vài thứ nếu đã đi qua giới hạn thì ko thể trở lại, có một vài việc nếu đã xảy ra, thì khi tiếp tục lại là sự bắt đầu, với một số trạng thái hoàn toàn mới. Điều quan trọng, cái mới đó có tốt với mình ko?
Nhiều cảm xúc đan xen, hỗn độn, khuấy đảo cuộc sống của mình trong những ngày vừa qua. Một chút hối tiếc cho việc mình đã làm, cho những suy nghĩ chưa đủ chín, cho cảm nhận chưa đủ tinh tế để nhận ra những điều thật ý nghĩa với bản thân mình. Những ngày mình sống trong trạng thái giằng co, mâu thuẫn, những ngày phải nỗ lực nhiều hơn nhằm tạo ra một diện mạo mới cho một câu chuyện. Cái tinh thần mới hẳn đã có, vậy mà sao nhiều lúc vẫn chống chếnh quá chừng.
Cuộc sống có quy luật của nó. Người hiểu quy luật cuộc sống và hành động tỉnh táo, phù hợp với quy luật thì sẽ tồn tại. Vậy mà trước đây, có những khi mình sống hời hợt, đánh rơi một ánh nhìn cảm động, một cái siết tay. Có thể nói đơn giản: mình ko biết trân trọng những thứ mình có. Chưa bao giờ mình được chăm chút, yêu thương nhiều như thế! Vậy mà mình ko đủ chín, ko đủ sâu sắc để nhận ra. Giờ nó đã qua rồi chỉ biết trách mình. Cái niềm vui, cái hạnh phúc ấy là có thực. Những điều nhỏ bé, giản dị đó là động lực để mình sống có ý nghĩa hơn, luôn muốn vươn lên làm những điều tốt đẹp hơn. Vậy mà mình đã bỏ qua nó. Lúc ý thức ra được rồi thì mọi thứ đã sang một tình thế khác.
Nuối tiếc, thương nhớ về những ngày đã qua làm cho mình nhiều lúc fai khó khăn lắm mới vượt ra khỏi trạng thái ấy. Mình nhanh buồn nhưng cũng dễ vui. Thất vọng nhưng rồi lại nhanh hy vọng. Cuộc sống của mình có những lúc gặp khó khăn, nhưng mình lại nghĩ, vậy là còn đỡ hơn giai đoạn trước. Mình nghĩ mình có đủ sự mạnh mẽ để chăm sóc cho bản thân mình. Vậy mà có lúc thật yếu đuối như ko vượt qua nổi.
Thời tiết mưa phùn đầu năm làm mình nhớ con đường quê đất đỏ, nhớ hoa xoan, nhớ những hình ảnh hoa anh đào được thấy qua mạng. Nhưng những ngày tháng ấy mình đã cố gắng như thế nào để đi đúng hướng. Hai mùa mưa mình đã đi qua cùng một cái Tên, một cảm giác gần gụi. Chỉ là những khi yếu lòng cần thêm niềm tin sức mạnh để vượt qua mình lại fai nhắc chính mình.
Hãy tích lũy và chuẩn bị tốt nhất cho những điều mới một ngày sẽ tới. Fai làm được j đó để mình đi xuyên qua những ngày tháng này.
Nhiều cảm xúc đan xen, hỗn độn, khuấy đảo cuộc sống của mình trong những ngày vừa qua. Một chút hối tiếc cho việc mình đã làm, cho những suy nghĩ chưa đủ chín, cho cảm nhận chưa đủ tinh tế để nhận ra những điều thật ý nghĩa với bản thân mình. Những ngày mình sống trong trạng thái giằng co, mâu thuẫn, những ngày phải nỗ lực nhiều hơn nhằm tạo ra một diện mạo mới cho một câu chuyện. Cái tinh thần mới hẳn đã có, vậy mà sao nhiều lúc vẫn chống chếnh quá chừng.
Cuộc sống có quy luật của nó. Người hiểu quy luật cuộc sống và hành động tỉnh táo, phù hợp với quy luật thì sẽ tồn tại. Vậy mà trước đây, có những khi mình sống hời hợt, đánh rơi một ánh nhìn cảm động, một cái siết tay. Có thể nói đơn giản: mình ko biết trân trọng những thứ mình có. Chưa bao giờ mình được chăm chút, yêu thương nhiều như thế! Vậy mà mình ko đủ chín, ko đủ sâu sắc để nhận ra. Giờ nó đã qua rồi chỉ biết trách mình. Cái niềm vui, cái hạnh phúc ấy là có thực. Những điều nhỏ bé, giản dị đó là động lực để mình sống có ý nghĩa hơn, luôn muốn vươn lên làm những điều tốt đẹp hơn. Vậy mà mình đã bỏ qua nó. Lúc ý thức ra được rồi thì mọi thứ đã sang một tình thế khác.
Nuối tiếc, thương nhớ về những ngày đã qua làm cho mình nhiều lúc fai khó khăn lắm mới vượt ra khỏi trạng thái ấy. Mình nhanh buồn nhưng cũng dễ vui. Thất vọng nhưng rồi lại nhanh hy vọng. Cuộc sống của mình có những lúc gặp khó khăn, nhưng mình lại nghĩ, vậy là còn đỡ hơn giai đoạn trước. Mình nghĩ mình có đủ sự mạnh mẽ để chăm sóc cho bản thân mình. Vậy mà có lúc thật yếu đuối như ko vượt qua nổi.
Thời tiết mưa phùn đầu năm làm mình nhớ con đường quê đất đỏ, nhớ hoa xoan, nhớ những hình ảnh hoa anh đào được thấy qua mạng. Nhưng những ngày tháng ấy mình đã cố gắng như thế nào để đi đúng hướng. Hai mùa mưa mình đã đi qua cùng một cái Tên, một cảm giác gần gụi. Chỉ là những khi yếu lòng cần thêm niềm tin sức mạnh để vượt qua mình lại fai nhắc chính mình.
Hãy tích lũy và chuẩn bị tốt nhất cho những điều mới một ngày sẽ tới. Fai làm được j đó để mình đi xuyên qua những ngày tháng này.
12/2/14
Đôi bờ
"Giai điệu của bài hát nhẹ nhàng, sâu lắng, phản ảnh nội tâm một người thiếu nữ"
Đôi bờ
Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời
Lòng em riêng biết có yêu anh, giữa tình đôi lứa ta,
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Đôi bờ
Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời
Lòng em riêng biết có yêu anh, giữa tình đôi lứa ta,
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)