Một trận ốm đi viện đã lấy đi của mình nhiều tinh thần. Nhưng thật may là mình đã được vực dậy sau đó bằng công việc mới.
Có việc làm, được lao động thấy mình "có giá" hơn :) Mình biết thêm được nhiều điều mới. Lại chợt nhớ tới cảm giác năm nào, thấy mình như đang vỡ ra vì những hiểu biết mới.
Mình đã có lúc rơi vào trạng thái thấy mọi thứ thật tệ, thấy bản thân mình muốn vượt ra khỏi cái giới hạn của chính mình.
Hôm nay mặc chiếc áo màu xanh, màu xanh hi vọng và tỏa sáng giữa trời thu Hà Nội. Mình muốn được đi chơi với nắng gió Sài Gòn, muốn đi lang thang với một chàng thanh niên :))
Kì lạ thật! Có những người mình gặp trong cuộc đời, họ có một tinh thần làm việc, một thái độ với cuộc sống rất tuyệt. Họ như chất kích thích khiến mọi thứ xung quanh trở nên tốt hơn. Mọi việc họ có thể làm được.
2 tháng có thể cơ hội làm việc sẽ dừng lại; mình sẽ đầy những cảm xúc tiếc nuối vì khoảng thời gian làm việc với những con người nơi đây.
Những thay đổi công việc trong thời gian từ ngày đi làm khiến mình thấy nhiều điều. Dù rằng bây giờ và từ lâu rồi, mình đã mong ổn định công việc, cuộc sống. Muốn có một ai đó để yêu thương và tựa vào những lúc mệt mỏi.
Những lúc mà mọi cảm xúc rối bời như thế này thì chưa thể biết khi mọi thứ thay đổi, mình sẽ chống đỡ ra sao. Hi vọng là chới với ít thôi!
11/9/14
22/8/14
Tháng 8 năm 2014
Tháng 8 của 2 năm về trước ắp đầy sự kiện, hoạt động. Tháng 8 có hoa hồng, bánh kem.. có những buổi chiều dạo phố.
Tháng 8 năm nay không có có tất cả những j đã có của 2 năm về trước.
Tháng 8 năm nay được thay bằng tin tức, vấn đề, sự kiện,... Tháng 8 của công việc.
Đã từng nghĩ rằng, chúng mình là những người trẻ, mọi thử thách đều là nơi thể hiện sức mạnh bản thân. Phải vượt qua, sẽ vượt qua, sẽ sống vui.
Tháng 8 năm nay chưa có time để cảm nhận vẻ đẹp của dịu dàng của đất trời...
Tháng 8 năm nay lo toan nhiều cho cuộc sống và hơi mất phương hướng... Còn nhiều mong ước chưa thành hiện thực. Cố gắng lên Mùa Thu!
Tháng 8 năm nay không có có tất cả những j đã có của 2 năm về trước.
Tháng 8 năm nay được thay bằng tin tức, vấn đề, sự kiện,... Tháng 8 của công việc.
Đã từng nghĩ rằng, chúng mình là những người trẻ, mọi thử thách đều là nơi thể hiện sức mạnh bản thân. Phải vượt qua, sẽ vượt qua, sẽ sống vui.
Tháng 8 năm nay chưa có time để cảm nhận vẻ đẹp của dịu dàng của đất trời...
Tháng 8 năm nay lo toan nhiều cho cuộc sống và hơi mất phương hướng... Còn nhiều mong ước chưa thành hiện thực. Cố gắng lên Mùa Thu!
8/8/14
Tháng 7 đã trôi qua
Nếu ai đó hỏi mình nhớ điều gì khi nghĩ về tháng bảy thì câu trả lời là một từ "đam mê".
Cái mới òa ập đến bao giờ cũng khiến người ta tò mò, hồ hởi, phấn khích, say mê. Tháng 7 cho ta biết tất cả những gì thuộc về công việc của người làm báo điện tử. Mới tinh khôi! Hấp dẫn và cuốn hút mình chạy theo nó.
Vòng quay thời gian Tháng bảy dường như ngắn hơn. Một ngày có buổi sáng, buổi chiều, buổi tối nhưng vẫn không đủ cho công việc. 5h sáng đã tỉnh giấc. Vô thức nằm nhớ về những công việc đã làm và sẽ tiếp tục làm.
Tháng bảy cho mình biết: làm thế nào để thành công hơn trong công việc. Tháng bảy cho mình biết chân dung của những con người tài năng. Và hơn lúc nào hết, mình lại khao khát cũng có được sự hiểu biết nhiều đến thế.
Tháng bảy cho mình định hình rõ nét hơn cảm xúc về " những đêm chờ trời sáng", để được tiếp tục công việc mình yêu thích, gặp người những người mình quan tâm. Mọi hình ảnh sắc nét đến từng chi tiết trong trí nhớ mình vào mỗi buổi sáng sớm.
Nếu ai đó hỏi mình: có nuối tiếc điều gì, thì câu trả lời là không. Mình muốn níu giữ những cảm xúc kia lại, muốn nó kéo dài mãi, muốn ngọn lửa đam mê mãi luôn rực cháy, không bao giờ ngừng.
Thời gian sẽ trôi và mọi thứ mới rồi lại đến. Những phút chênh vênh mình muốn níu giữ những cảm xúc đó. Nhưng khi bình tâm lại, mình nghĩ rồi mọi thứ vẫn sẽ ổn thôi, nó sẽ diễn ra như quy luật cuộc sống cần phải thế.
Chỉ là tháng bảy đã trôi qua, muốn ghi vài dòng về nó mà lại để trôi sang tháng tám.
Tháng tám và nửa năm 2014 còn lại chưa có kế hoạch lớn và quan trọng cho mình. Chỉ có những công việc nhỏ, kế hoạch nhỏ trước mắt cần hoàn thiện để bắt nhịp với công việc và cuộc sống mới.
Cái mới òa ập đến bao giờ cũng khiến người ta tò mò, hồ hởi, phấn khích, say mê. Tháng 7 cho ta biết tất cả những gì thuộc về công việc của người làm báo điện tử. Mới tinh khôi! Hấp dẫn và cuốn hút mình chạy theo nó.
Vòng quay thời gian Tháng bảy dường như ngắn hơn. Một ngày có buổi sáng, buổi chiều, buổi tối nhưng vẫn không đủ cho công việc. 5h sáng đã tỉnh giấc. Vô thức nằm nhớ về những công việc đã làm và sẽ tiếp tục làm.
Tháng bảy cho mình biết: làm thế nào để thành công hơn trong công việc. Tháng bảy cho mình biết chân dung của những con người tài năng. Và hơn lúc nào hết, mình lại khao khát cũng có được sự hiểu biết nhiều đến thế.
Tháng bảy cho mình định hình rõ nét hơn cảm xúc về " những đêm chờ trời sáng", để được tiếp tục công việc mình yêu thích, gặp người những người mình quan tâm. Mọi hình ảnh sắc nét đến từng chi tiết trong trí nhớ mình vào mỗi buổi sáng sớm.
Nếu ai đó hỏi mình: có nuối tiếc điều gì, thì câu trả lời là không. Mình muốn níu giữ những cảm xúc kia lại, muốn nó kéo dài mãi, muốn ngọn lửa đam mê mãi luôn rực cháy, không bao giờ ngừng.
Thời gian sẽ trôi và mọi thứ mới rồi lại đến. Những phút chênh vênh mình muốn níu giữ những cảm xúc đó. Nhưng khi bình tâm lại, mình nghĩ rồi mọi thứ vẫn sẽ ổn thôi, nó sẽ diễn ra như quy luật cuộc sống cần phải thế.
Chỉ là tháng bảy đã trôi qua, muốn ghi vài dòng về nó mà lại để trôi sang tháng tám.
Tháng tám và nửa năm 2014 còn lại chưa có kế hoạch lớn và quan trọng cho mình. Chỉ có những công việc nhỏ, kế hoạch nhỏ trước mắt cần hoàn thiện để bắt nhịp với công việc và cuộc sống mới.
28/6/14
Chúng mình hẹn hò ở phố Nhà Chung
Ngày này của hai năm trước, A tỏ tình với E tại phố Nhà Chung. Chúng mình có nhiều kỷ niệm gần Nhà thờ. Hôm nay ngày Gia đình tự nhiên E lại liên tưởng tới chữ Duyên, đã đưa chúng ta gặp nhau. Những ngày tháng ấy, cuối hạ nhiều cơn mưa mát lành, rồi sang thu hanh hao. Nhớ sao mà nhớ những ngày tháng này.
Ơ có những cảm xúc gắn bó thật kỳ lạ. Khoảng trời nơi ấy vừa có những bình yên lại vừa có những cái lo nho nhỏ. E sẽ để dành, khi nào thấy nhớ, lại tìm về.
Trưa nay, mấy chị em sum họp nấu nướng, vui vẻ và ngon lành quá! Cuộc đời chỉ cần luôn có những cuộc hẹn hò vui. (Lại thích được hẹn hò ^^ với cả man) Vậy là đủ ấm áp rùi nhỉ.
Ngày mới tốt lành!
Ơ có những cảm xúc gắn bó thật kỳ lạ. Khoảng trời nơi ấy vừa có những bình yên lại vừa có những cái lo nho nhỏ. E sẽ để dành, khi nào thấy nhớ, lại tìm về.
Trưa nay, mấy chị em sum họp nấu nướng, vui vẻ và ngon lành quá! Cuộc đời chỉ cần luôn có những cuộc hẹn hò vui. (Lại thích được hẹn hò ^^ với cả man) Vậy là đủ ấm áp rùi nhỉ.
Ngày mới tốt lành!
21/5/14
Sức khỏe có niềm vui
Vậy là đã hơn một tháng từ sau khi mình viết entry cuối, hôm nay mới có dịp trở lại với trang viết nhỏ nhắn, người bạn đã đồng hành cùng mình trong những biến chuyển của cuộc sống. Người mình nghĩ đến đầu tiên khi viết những dòng này là Mẹ.
Mẹ đã thức trắng 2 đêm để chườm cho mình hạ sốt. Mẹ vào trong viện chăm mình 5 ngày để mình khỏe lại. Từ lúc biết nhận thức cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên mình phải vào nằm viện. Bố thì đi về mỗi ngày vào thăm mình. Mẹ chăm chút cho mình từng ly từng tý. Mẹ chiều theo tất cả những điều mình muốn. Mẹ sợ mình ngủ ko ngon. Mỗi ngày mình fai truyền 2 chai dịch và uống hai lần thuốc. Mẹ vui hơn khi mỗi bữa thấy mình ăn được nhiều dần lên. Và mẹ bảo mình fai ăn nhiều để chóng khỏe. Lúc đó mình mới thấy câu nói ấy đúng, con cái dù có lớn đến đâu vẫn là những đứa trẻ bên bố mẹ. Chẳng mấy chốc, mình được ra viện về nhà. Ở nhà với mẹ hơn một tuần, mình chợt nhận thấy những nét quá đỗi dịu dàng từ Mẹ mà bấy lâu mình ko để ý. Vẫn là cách chăm con cái cẩn thận, tỉ mỉ đến từng chi tiết trong nết ăn, nết ở. Mẹ tình cảm, gần gụi và hiền hòa biết bao. Đến khi có việc phải ra Hà Nội sớm hơn so với dự định, mình đã nhớ mẹ biết mấy; chỉ mong luôn được ở gần bên Mẹ để chia sẻ nỗi niềm của người phụ nữ đầy yêu thương dành cho chồng con.
Mình đã trở lại với cuộc sống bình thường với đầy đủ sức khỏe và tinh thần sẵn sàng cho công việc mới. Mình càng thấy cô cháu bé bỏng của mình đáng yêu, thươn chị gái vất vả. Cuộc sống đầy những lo toan cả vật chất và tinh thần, mà niềm vui, niềm hạnh phúc thì ít ỏi và ngắn ngủi. Về phần mình, một vài suy nghĩ mới đã bắt đầu hình thành. Rằng mình phải rõ ràng, mạch lạc hơn trong tất cả mọi chuyện. Phải tích lũy thêm tri thức nhiều và ko thể quá nuông chiều cảm xúc của bản thân với những nỗi niềm về cuộc sống. Quan sát và thấy bạn bè trưởng thành cũng là cách để mình cố gắng nhiều hơn cho một cuộc sống độc lập và ngày càng tự chủ. Tính cách hơi nhút nhát của mình cần được loại bỏ; công việc mới sắp tới dù có là j thì cũng bắt tay vào làm với tinh thần hồ hởi và sự chắc chắn nhất.
Đến hôm qua thì cảm xúc lại đến với mình. Đó là một đoạn trong phim "Tôi hạnh phúc" chiếu trên VTV3. Cô bé Ê ta 18 tuổi đẹp mơn mởn như những đóa Anh Đào, được sinh ra trong một gia đình giàu có của Hàn Quốc, lại yêu một chàng trai làm hiệp sĩ, đấu sĩ Quyền Anh. Chàng trai có thể hình khỏe đẹp và nụ cười rạng rỡ. Họ đã rất nhớ thương nhau vì ko được gặp mặt bởi gia đình ngăn cấm. Những giây phút ngắn ngủi 2 người gặp nhau mà tràn đầy cảm xúc nhớ thương đã làm mình cảm động. Thương cho một mối tình đẹp, một tình cảm đẹp mà bị cản trở, ngăn cấm. Hi vọng kết thúc bộ phim là lúc họ có thể bên nhau.Tình yêu, nếu ko phải trong hoàn cảnh quá đặc biệt (họ fai vượt qua những rào cản để được ở bên nhau), thì luôn cần sự chăm chút từ hai phía để duy trì và bền vững. Thời gian này mình sẽ tích lũy thật nhiều, bồi đắp thêm cho mình thật nhiều sự hiểu biết, thương yêu để có thể làm hành trang cho mình trong những năm tháng kế tiếp. Cuộc đời con người, chắc ai cũng từng phải vượt qua thử thách để đến được với hoa trái ngọt ngào. Nhìn những người bạn của mình thành đạt, là cặp đôi hạnh phúc mình nghĩ họ cũng đã gặp phải ko ít khó khăn, nhưng họ vẫn cùng nhau nỗ lực để cho những điều ngọt ngào hạnh phúc sẽ đến. Mình cũng cần tiếp tục cố gắng như thế! Ngày mai bình minh sẽ lại đến.
Mẹ đã thức trắng 2 đêm để chườm cho mình hạ sốt. Mẹ vào trong viện chăm mình 5 ngày để mình khỏe lại. Từ lúc biết nhận thức cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên mình phải vào nằm viện. Bố thì đi về mỗi ngày vào thăm mình. Mẹ chăm chút cho mình từng ly từng tý. Mẹ chiều theo tất cả những điều mình muốn. Mẹ sợ mình ngủ ko ngon. Mỗi ngày mình fai truyền 2 chai dịch và uống hai lần thuốc. Mẹ vui hơn khi mỗi bữa thấy mình ăn được nhiều dần lên. Và mẹ bảo mình fai ăn nhiều để chóng khỏe. Lúc đó mình mới thấy câu nói ấy đúng, con cái dù có lớn đến đâu vẫn là những đứa trẻ bên bố mẹ. Chẳng mấy chốc, mình được ra viện về nhà. Ở nhà với mẹ hơn một tuần, mình chợt nhận thấy những nét quá đỗi dịu dàng từ Mẹ mà bấy lâu mình ko để ý. Vẫn là cách chăm con cái cẩn thận, tỉ mỉ đến từng chi tiết trong nết ăn, nết ở. Mẹ tình cảm, gần gụi và hiền hòa biết bao. Đến khi có việc phải ra Hà Nội sớm hơn so với dự định, mình đã nhớ mẹ biết mấy; chỉ mong luôn được ở gần bên Mẹ để chia sẻ nỗi niềm của người phụ nữ đầy yêu thương dành cho chồng con.
Mình đã trở lại với cuộc sống bình thường với đầy đủ sức khỏe và tinh thần sẵn sàng cho công việc mới. Mình càng thấy cô cháu bé bỏng của mình đáng yêu, thươn chị gái vất vả. Cuộc sống đầy những lo toan cả vật chất và tinh thần, mà niềm vui, niềm hạnh phúc thì ít ỏi và ngắn ngủi. Về phần mình, một vài suy nghĩ mới đã bắt đầu hình thành. Rằng mình phải rõ ràng, mạch lạc hơn trong tất cả mọi chuyện. Phải tích lũy thêm tri thức nhiều và ko thể quá nuông chiều cảm xúc của bản thân với những nỗi niềm về cuộc sống. Quan sát và thấy bạn bè trưởng thành cũng là cách để mình cố gắng nhiều hơn cho một cuộc sống độc lập và ngày càng tự chủ. Tính cách hơi nhút nhát của mình cần được loại bỏ; công việc mới sắp tới dù có là j thì cũng bắt tay vào làm với tinh thần hồ hởi và sự chắc chắn nhất.
Đến hôm qua thì cảm xúc lại đến với mình. Đó là một đoạn trong phim "Tôi hạnh phúc" chiếu trên VTV3. Cô bé Ê ta 18 tuổi đẹp mơn mởn như những đóa Anh Đào, được sinh ra trong một gia đình giàu có của Hàn Quốc, lại yêu một chàng trai làm hiệp sĩ, đấu sĩ Quyền Anh. Chàng trai có thể hình khỏe đẹp và nụ cười rạng rỡ. Họ đã rất nhớ thương nhau vì ko được gặp mặt bởi gia đình ngăn cấm. Những giây phút ngắn ngủi 2 người gặp nhau mà tràn đầy cảm xúc nhớ thương đã làm mình cảm động. Thương cho một mối tình đẹp, một tình cảm đẹp mà bị cản trở, ngăn cấm. Hi vọng kết thúc bộ phim là lúc họ có thể bên nhau.Tình yêu, nếu ko phải trong hoàn cảnh quá đặc biệt (họ fai vượt qua những rào cản để được ở bên nhau), thì luôn cần sự chăm chút từ hai phía để duy trì và bền vững. Thời gian này mình sẽ tích lũy thật nhiều, bồi đắp thêm cho mình thật nhiều sự hiểu biết, thương yêu để có thể làm hành trang cho mình trong những năm tháng kế tiếp. Cuộc đời con người, chắc ai cũng từng phải vượt qua thử thách để đến được với hoa trái ngọt ngào. Nhìn những người bạn của mình thành đạt, là cặp đôi hạnh phúc mình nghĩ họ cũng đã gặp phải ko ít khó khăn, nhưng họ vẫn cùng nhau nỗ lực để cho những điều ngọt ngào hạnh phúc sẽ đến. Mình cũng cần tiếp tục cố gắng như thế! Ngày mai bình minh sẽ lại đến.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)