28/4/10

Chợ cóc


Ảnh: Từ Internet
1.
Phố phường Hà Nội có nhiều chợ cóc. Chợ nhỏ nên kẻ bán người mua ko nhiều. Các bà các cô đi thể dục buổi sáng ghé vào chợ mua đồ ăn cho gia đình. Đi chợ bây giờ tiện lắm! Ko kể đồ ăn chín bán sẵn thì khi mua thực phẩm tươi cũng được sơ chế đâu ra đấy, về nhà chỉ việc chế biến và bày biện. Mua xương được chặt, mua thịt được thái, xay, mua cá được chặt vây, moi mang đánh vẩy, tôm to tôm bé đều cắt râu bỏ đầu sạch sẽ. Rau xanh thì các chị nhặt rau nhặt giúp, nạo vỏ đến cà muối cũng cắt núm. Nói chung là đi chợ bây giờ việc mua bán rất nhanh. Thực phẩm nhìn chung tươi ngon cả.
2.
Các chị hàng thịt, hàng trứng, hàng cá, hàng rau đều thân quen khách hàng, tất nhiên là những người thường xuyên đi chợ. Họ nói cười, hỏi han nhau. Nhà chị hôm nay ăn món gì? Hôm qua em đi đâu mà ko thấy bán hàng thế? Em về quê ăn hội. Hội làng em làm to lắm. Có chị ghé qua các hàng cần mua dặn lại người bán: mình lấy những gì, sơ chế thế nào rồi lát quay lại lấy. Những người bán hàng quen tay nên làm việc nhanh nhẹn, phục vụ hết lượt các khách. Đến gần trưa mà chị nào còn ế hàng thì mời khách mua thêm, nhiều hơn mọi ngày. Khách quen thì vui vẻ nhận lời ngay, thông cảm và cùng chia sẻ với người bán.
3.
Những mặt hàng của chợ cóc cũng đủ sắc màu. Tươi hồng của thịt, trăng trắng của trứng, đỏ ối của cà chua, vàng của bưởi, da cam của dứa... Chỉ cần dạo qua chợ một lát là có thể mua đầy đủ đồ ăn cần thiết cho gia đình nhà mình. Các chị bán hàng bây giờ ít cãi lộn nhau hơn và nếu có thì cũng bớt phần ngoa ngoắt hơn. Bởi mỗi chị mỗi chỗ. Khách vào hàng nào hàng ấy bán. Khách quen thì ko tranh giành. Thậm chí các chị còn thân nhau. Nhưng hình như đấy là các chị bán những loại hàng khác nhau. Chị hàng bún ngồi gần hàng đậu. Chị hàng bánh ngồi gần hàng cam. Họ ăn quà và mua hàng trao đổi cho nhau, kể với nhau nhiều chuyện: con cái học hành thi cử, chuyện đi lấy hàng...
4.
Đi chợ cóc vui hơn chợ lớn ở chỗ người bán nhớ mặt khách hàng, có khi còn nhớ thói quen, sở thích, trao đổi với nhau dăm câu ba điều xong về. Chợ ngày nào cũng họp. Các chị ngày nào cũng gặp nhau để bán để mua những đồ ăn tươi về cho gia đình. Chợ cóc là chợ thân thuộc.

27/4/10

Trung tâm Văn hóa Pháp (L'Espace)

1.
Tôi biết đến Trung tâm Văn hóa Pháp lần đầu tiên với ý nghĩa: đây là nơi giao lưu văn hóa giữa hai quốc gia, dân tộc. Tòa nhà nhỏ xinh nằm trên 24 Tràng tiền. Cổng vào có treo những poster lớn về những sự kiện văn hóa. Khách đến gửi và lấy xe ra về đều rất trật tự, quy củ. Góc bên phải cửa vào là bàn lễ tân với rất nhiều tờ thông tin về các sự kiện sắp diễn ra, bao gồm: chiếu phim đặc sắc, giao lưu với các nghệ sĩ nổi tiếng... Dù mới chỉ đến tham dự ba lần, nhưng tôi quan sát khán giả trong buổi chiếu ấy 70% là những người trẻ. Họ lặng lẽ với những đoạn phim xúc động và cùng nhau cười lớn với những đoạn phim hài.
2.
Đó là những phim về đề tài gia đình, bạn bè, nghề nghiệp cuộc sống... Từ lời ăn tiếng nói đối đáp và những hành động của nhân vật trong phim đều toát lên một phong cách sống, một nét văn hóa ứng xử riêng của quốc gia, dân tộc. Phim Chuyện tình người DuBlin gây cho tôi nhiều xúc động. Trong phim là bữa tiệc giữa những người thân quen, bạn bè, gia đình. Ở đó họ giao tiếp, ứng xử với nhau thật tinh tế. Một cô gái nặng tình cảm trong tình yêu đã làm xúc động nhiều người. Tôi nhận thấy ko chỉ tôi, bạn trẻ Việt Nam mà những người bạn Pháp đã cảm động trước cảnh phim đó.
3.
Lần khác tôi lại tới đây xem những bộ phim ngắn đoạt giải. Người trình chiếu đã đan xen các phim Pháp, Việt theo lớp thứ tự. Cách này khiến cho người xem liên tưởng, đối chiếu nét văn hóa của con người ở hai lãnh thổ khác nhau. Việt Nam có 3 phim ngắn: Tuổi thơ đã mất, Cuốc xe đêm (Bùi Thạc Chuyên) và một phim nữa tôi ko nhớ tiêu đề. Vẫn là cuộc sống trần trụi hiện lên với chủ bạc bẽo với tớ, vòng tù tội và mảnh vỡ tâm hồn. Là những phim ngắn, nội dung ý nghĩa cô đúc trong từng hình ảnh, lời nói nên người xem phải tập trung dồn tất cả chú ý của bản thân vào đó. Rồi tôi lại thấy những giọt nước mắt rơi. Mọi người trong khán phòng ko chỉ thương mà còn như đang thực sự sống cùng nhân vật, cùng đau nỗi đau cuộc đời như thế!
4.
Khi xuống tầng lấy những tờ thông tin, tôi còn biết sẽ có buổi giao lưu với nghệ sĩ chơi đàn nổi tiếng người nước ngoài. Chương trình bắt đầu từ 17h - 19h và vào cửa tự do. Tiếp nữa là phim Trăng nơi đáy giếng đã chiếu rồi. Tôi tiếc ngẩn người vì mình đã đọc truyện rồi thì phải xem phim xem nó ra sao chứ! Những buổi chiếu phim giá vé chỉ có năm ngàn đồng - tiền tiêu vặt của sinh viên cũng hết. Vậy mà sao tôi ko thấy các bạn ấy ở những buổi như thế này? Các bạn ấy bận học ư? Ko hẳn thế... mà có nhiều lý do khác nữa thì phải? Tôi nghĩ, sao các đoàn trường ko phổ biến rộng rãi hoạt động này đến sinh viên? Nếu có thể hãy tạo điều kiện phần nào cho họ. Được tham gia những buổi thế này, tôi tin họ sẽ có được nhiều thứ.

26/4/10

Ô tô và người đi bộ


Ảnh: Từ Internet
1.
Trên những cung đường lớn của thành phố, người tham gia giao thông có thể thấy ô tô với đủ màu đủ loại, từ cái to kềnh càng như xe buýt đến cái nhỏ nhỏ như matiz, từ màu đen, màu bạc tới màu đỏ màu xanh. Người lái xe phải làm chủ hướng đi và tốc độ để đi đúng làn đường, nhường và tránh các phương tiện khác khi cần thiết. Tại các ngã tư giao cắt, trước đây có tín hiệu đèn giao thông dành cho người đi bộ. Hiện tại các ngã tư đều bị chặn lại. Người ta thiết kế cột bấm đèn xin qua đường cho người đi bộ. Thời gian đầu, đèn hoạt động tốt song người đi bộ vẫn phải để ý khi băng qua đường bởi có một số phương tiện ko chịu dừng lại. Đã thành hình ảnh quen thuộc: đèn cứ sáng, người đi bộ sang, còn một số phương tiện cứ lướt cứ chạy. Nhưng hình như đó chỉ là một vài người đi xe máy. Họ cứ phóng cứ lượn. Dừng lại trước vạch trắng bao giờ cũng là những chiếc ô tô, từ taxi, xe hơi đến xe buýt, và phần xe máy còn lại.

2.
Từ ngày đèn hỏng, ko có tín hiệu báo dừng nên dòng xe cứ chạy, người đi bộ vẫn phải sang. Nhiều người mới ở nông thôn ra ko dám sang đường vì xe đông như mắc cửi. Những người đã đi quen thì lựa chiều xe đi và tốc độ xe đến để băng sang. Có một điều ko thay đổi so với lúc còn đèn giao thông: ô tô vẫn là phương tiện đi đầu trong việc nhường người đi bộ. Khi quan sát thấy có người đi phía trước, họ chậm lại và có ý chờ cho người đi qua rồi mới tiến lên. Chính hành động này là biểu hiện một nét văn hóa, văn minh, chứng tỏ người lái ko chỉ hiểu luật mà còn thể hiện tinh thần vì cộng đồng cao đẹp.
3.
Ngày càng có nhiều phương tiện tham gia giao thông trên đường từ ô tô đến xe máy. Nếu người lái cẩn thận quan sát, có ý thức nhường đường cho các phương tiện khác khi cần thiết thì tai nạn sẽ giảm đi được nhiều phần. Đặc biệt là cần nhường đường cho người đi bộ vì họ chỉ băng qua giây lát, sau đó người lái lại tiếp tục lộ trình của mình. Người đi bộ cũng ko nên sang đường tùy tiện và luôn đi đúng phần đường. Có như vậy, bộ mặt giao thông đường phố mới luôn quy củ, và cho dù tai nạn xảy ra thì người đi bộ vẫn được pháp luật bảo vệ

24/4/10

Xe đạp ở thành phố


Những người đi xe đạp ở thành phố chủ yếu là học sinh, sinh viên và những người có thu nhập thấp. Tham gia giao thông, xe đạp có lộ trình riêng phân biệt với làn đường của các phương tiện khác. Nhưng một hình ảnh phổ biến mọi người thường thấy là xe đạp đi chen lấn vào các phần đường khác làm cho giao thông đô thị vốn phức tạp lại thêm phần lộn xộn. Vì sao lại có hiện tượng này? Một số người được hỏi cho rằng: phần đường dành cho xe đạp nhỏ hẹp, gồ ghề lại ko thông thoáng do người đi bộ tràn xuống lòng đường. Hỏi vì sao người đi bộ ko đi trên vỉa hè thì nhận được câu trả lời: vỉa hè ko còn chỗ. Người ta chiếm vỉa hè làm chỗ để xe cho khách vào mua hàng. Vào lúc đông khách, cửa hàng ko còn chỗ để xe, khách bèn chiếm luôn cả lòng đường làm chỗ để xe. Tại một số tuyến phố, người ta bày mặt hàng bán trên vỉa hè, người bán bánh mì, người bán hoa tới người sửa chữa, lau rửa máy điều hòa... Xe đạp đi ở phần đường của mình thường bị ngăn cản bởi người đi bộ, xe chở hàng hóa vì thế tốc độ chậm đi rất nhiều lại thêm cái bực mình vì phải hò hét người khác tránh đường. Xe đạp đi sai phần đường lỡ có va chạm xảy ra thì người đó phải tự chịu trách nhiệm. Thêm nữa nhiều người đi xe đạp cố chen lấn, cố vượt ở những ngã tư làm cho tắc đường càng thêm trầm trọng. Khi xe đạp tham gia đúng phần đường của mình sẽ góp phần làm cho giao thông trật tự, quy củ hơn, giảm số vụ tai nạn va quệt tạo ra ko gian thông thoáng cho đường phố. Mặc dù xe đạp ko phải là phương tiện đông đảo nhất của giao thông thành phố và là phương tiện thô sơ tuy nhiên người điều khiển vẫn cần chấp hành đúng luật nhằm tạo ra nếp sống văn minh, văn hóa trong giao thông.
Ảnh: Từ Internet

23/4/10

Hội làng


Nhân ngày nghỉ cuối tuần, mình sang thăm người nhà bên Gia Lâm. Hội bắt đầu từ chiều thứ năm và cả ngày hôm nay, ngày thứ sáu. Một điều khác lạ mình nhận thấy là, so với quê mình, ở đây họ "ăn" mùng 10-3 to thật. Đây vốn là ngày Giỗ tổ hàng năm vốn được tổ chức tại Đền Hùng. Thế mà nơi này nhà nào cũng nghỉ ngơi, ăn hội như ăn tết. Nhà Dì mình năm nào cũng làm thịt chó, mời anh anh em bạn bè đến đông đủ. Buổi tối ngày thứ năm, mọi người kéo nhau ra đình xem văn nghệ. Chương trình do những người trong thôn biểu diễn nhưng được đầu tư khá kỹ lưỡng. Có rất nhiều gia đình ủng hộ đội văn nghệ. Mình ngạc nhiên vì điều đó. Năm ngoái là buổi diễn Truyện Kiều. Lần đầu tiên mình được xem Truyện Kiều được tái hiện bằng nhân vật người thật. Sáng nay làng rước sắc phong. Đoàn rước đủ các lứa tuổi, cụ ông, cụ bà, trung niên, thanh thiếu niên với đủ các kiểu dáng và màu sắc của trang phục mà mình ko hiểu tường tận về nó. Có đủ lọng, kiệu, sinh tiền, kèn trống. Dịp này cũng là để khai trương miếu thờ thành hoàng làng. Dân làng kéo nhau đi xem đông đảo dường như mọi người đều ủng hộ và rất hứng thú với lễ hội này. Nhà cửa san sát, tiếng nhạc karaoke ở các nhà vẫn vang lên. Đường làng đổ bê tông rộng và sạch và mọi người bảo thôn này đông dân lắm. Tham dự những hoạt động này mà mình ko có nhiều cảm xúc. Chỉ nhận thấy rằng, nơi này mọi người rất hưởng ứng hội.
Ảnh: từ Internet