Sắp đến tết rồi! Chẳng biết người lớn nghĩ gì khi bước sang năm mới nhỉ! Chắc những người cha, người mẹ lo tính sao cho một cái tết đủ đầy vật chất, ấm áp ko khí năm mới, con cái có quần áo đẹp, đồ ăn thức uống đầy ắp, nhà cửa được trang trí và sắm thêm một vài đồ tiện ích... Có lẽ thế... Mình cũng ko biết. Chắc có nhiều việc phải làm. Ah còn phải đi tết ông bà hai bên nội, ngoại nữa chứ!
Ngày tết anh em sẽ đến nhà thăm nhau, quây quần bên mâm cơm chén rượu, trò chuyện về những dự định, kế hoạch năm mới, thậm chí cả những chuyện cũ "năm mới nói chuyện cũ". Bạn bè đi xa lâu ngày cũng tụ hội, gặp gỡ nhau. Những câu chuyện đi làm ăn xa, đi học, công việc mới, người này người kia lấy vợ lấy chồng... Ừ nhiều chuyện nhỉ! Gặp nhau chuyện trò, ăn uống, hát hò... thế là hết veo mấy ngày tết.
Tết chắc là ko được buồn đâu! Có chuyện gì cũng phải làm cho tươi sáng lại ngay, ai cũng phải tự dặn mình như thế để giữ ko khí ngày tết. Nhưng hết những ngày tết mà buồn thì bấu víu vào đâu... chắc là vẫn được buồn rồi. Lại đang linh tinh theo cảm xúc đây!
Ngày tết chắc vẫn suy nghĩ nhỉ! Nghĩ về công việc, những kế hoạch, những việc phải làm trong năm mới. Nhưng tết cũng có lý do để vui, say hết mình đấy nhỉ! Ngày tết sẽ đi chơi! Ngày tết sẽ cho phép mình có những giây phút thanh thản, ko lo nghĩ. Chắc thế! Hôm nay có người bảo mình, năm tới 25 tuổi lấy chồng được rồi. Chị ngày xưa cũng lấy chồng năm 25 tuổi đấy.
Sang năm là năm tuổi của mình. Năm con mèo. Mình sinh ra vào năm mèo. Có người bảo tam hợp với tuổi Mèo là: Hợi, Mão, Mùi. Mình cũng muốn tin vào điều đó. Nhưng chưa gặp được ai cả. hic hic. Mình học lâu quá! Bạn bè ra trường đi làm và lấy chồng rồi. Về hình thức là ổn định rồi đấy. Mình thì đang độc lập, tức là một mình, mà học chưa xong, công việc thì chưa biết thế nào. Lo về sự nghiệp, lo về hạnh phúc tương lai... Có lẽ khép lại đã, ko lo nữa, tạm quên đi một lát. Mệt mệt rồi. Đi nghỉ đã nhé! Mong là mình sớm quay lại viết trên trang này thôi.
20/1/11
10/12/10
PaPa

Những con tàu - chặng hành trình - và Cha
Không hiểu sao những ngày lạnh này con lại nghĩ đến cha nhiều hơn. Có phải hình ảnh cái áo măng tô cũ kĩ bạc màu cùng đôi bàn tay dày và ấm đã in sâu vào kí ức con?
Con chợt nghĩ đến chặng hình trình của cha, trên những con tàu vào Nam ra Bắc. Chàng thanh niên mái tóc quăn bồng bềnh với vóc dáng khỏe mạnh vững chãi làm nên những cung đường cho những con tàu ngày đêm đi qua.
Nơi quê xa - một vùng trung du đất đỏ vẫn luôn có người vợ và những đứa con thơ ngóng chờ. Mỗi lần trở về là những món quà cùng sự ân cần săn sóc.
Con nhớ cơm cá kho đậm đà cùng rau muống luộc chấm mắm tỏi ớt. Con nhớ đôi bàn tay hồng hào nhanh nhẹn trong từng động tác sửa chữa những vật dụng bằng điện trong nhà...
Con nhớ tất cả những gì thuộc về cha. Ý niệm trong con là một người đàn ông ý chí, vững vàng trong công việc, hài hòa thân thiện trong đại gia đình, ân cần ấm áp trong mái nhà riêng.
Hình ảnh về cha luôn là vững chãi, lớn lao trong con. Trên những chặng đường con cần cha nâng bước...
Bài hát này càng làm con nhớ cha quá đỗi...
Papa - Paul Anka
Everyday my papa worked
To help to make ends meet
To see that we would eat
(To) keep those shoes upon my feet
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said
Growing up with him was easy
time just flew on by
The years began to fly
He aged and so did I
I could tell
That mama wasn't well
Papa knew and deep down so did she
So did she
When she died
My papa broke down and cried
All he said was, "God, Why not take me!"
Every night he sat there sleeping in his rocking chair
He never went upstairs
All because she wasn't there
Then one day my Papa said,
"Son, I'm proud (of) the way you've grown
make it on your own
I'll be O.K. alone."
Every time I kiss my children
Papa's words ring true
"Your children live through you.
They'll grow and leave you, too"
I remember every word my papa used to say
I live that every day
He taught me well that way
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Tuck me in my bed
After all my prayers were said
6/12/10
Yêu

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, kể từ khi mình đi làm thêm. Ko còn nhiều thời gian để lướt web nữa, ko được đọc những trang viết thân thương của những blogger mình đã gặp hoặc chưa từng một lần nhưng vô cùng mến yêu! Chỉ một buổi sáng như sáng hôm nay, một chút rảnh là ghé vào, như là trong vô thức nhớ và tìm về.
Tâm sự của mọi người có thể chỉ là ghi lại một khoảnh khắc nào đó, một kỉ niệm, một điều trăn trở, một đoạn hội thoại, tâm sự... nhưng vẫn nhận được cảm giác sẻ chia cùng cảm xúc của mọi người.
Có thể cuộc sống còn nhiều việc bận rộn hơn nữa, mình có nhiều việc phải làm, có nhiều người để gặp, có nhiều chuyện phải suy nghĩ, nhưng mỗi khi mở trang blog ra được biết về đời sống, tâm trạng, cảm xúc của các blogger thì đó là điều vui sướng với mình rồi.
Những trang blog ắp đầy tri thức, những cái nhìn sâu sắc, những ko gian trong trẻo, nhẹ nhàng, trẻ trung vui tươi... và nhiều nhiều nữa là những gì mà mình nhận được từ blogger. Em cảm ơn mọi người vì điều đó - những người bạn của em.
Như một cái cây đang lớn, em mong nhận được những dòng nước mát lành, những tia nắng ấm áp, những dưỡng chất để nuôi cây. Đó là những tri thức, kinh nghiệm, góc nhìn và thái độ đối với cuộc sống.
Là tất cả tình cảm chân thành của em muốn chia sẻ cùng anh chị! Em sẽ ghé thăm! Một ngày vui nhé các anh chị!
6/11/10
Nhà mới

Mình đã chuyển nhà rồi! Vậy là đã ở được tròn 1 năm 3 tháng, nơi có khuôn viên vườn hoa tối nào cũng đông người và cả cái chợ cóc thân thuộc. Thật may khi tìm được nhà mới cũng ở gần khu vực đó. Duy chỉ có điều đường vào ngõ ko được quang đãng, rộng rãi và nhiều ánh sáng như ở bên kia. Nhưng tiện một cái là có thể đi chợ mua đồ ăn nhẹ ngay đường trong ngõ.
Sau những ngày dong duổi đi tìm nhà trọ, chợt thấy mình yêu những con ngõ biết bao! Mà chính xác hơn thì đó là cảm giác quí trọng tấc đất. Tấc đất quí như tấc vàng. Ở thành phố mà có nhà riêng là sướng nhất rồi. Có một mái nhà che mưa che nắng. Có chỗ trở về nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc. Có những bữa cơm sum họp gia đình. Nghĩ đến gia đình là thích có gia đình rồi đây.hi. Ngôi nhà và những đứa trẻ!
Lại lan man rồi! Đang nói chủ đề chính là cảm thấy yêu những con ngõ. Dù nó dài, rộng, hẹp, ít ánh sáng, nhiều ánh sáng, nhà xây thẳng hàng hay xô ra thụt vào. Dù có thế nào thì lòng ngõ sạch sẽ là vẫn thấy yêu. Một ngày đi về ít nhất 2 lần, đi bộ để ngắm nghía, để quen với con người và những hình ảnh sinh hoạt của gia đình họ. Đi bộ dài dài nên mong muốn lúc này là có một chiếc xe máy để đi lại cho tiện lợi. Có xe thì đi đâu cũng dễ. Hội thảo hay xem phim, những hoạt động mình thích là có thể tham gia được. Với lại có xe thì đi làm cũng tiện lợi hơn. Chắc lúc đó sẽ thích lắm! Có một cái gì mới bao giờ cũng vui! Cuộc sống của mình về cơ bản là ổn định. Mong có nhiều sự kiện để làm dày thêm cảm xúc và trải nghiệm cho cuộc sống của chính mình.
21/9/10
Tháng
Vậy là đã tròn một tháng mình chưa viết gì. Cách đây 3 hôm là ngày kỉ niệm tròn 2 tháng đi làm thêm của mình 19/7-19/9. Nhà mất mạng mấy tuần vì em cho cắm chung cổng mạng ko báo hỏng để người ta đến sửa. Mình cũng bận wa, đi học cả ngày, tối về đi làm rồi đi ngủ, ko đọc báo xem ti vi. Ko net, online mình thấy cuộc sống thật tẻ.
Đã có một vài sự thay đổi nhỏ. Người bạn thân thiết mình yêu quí đã ko còn liên lạc và quan tâm với mình như trước nữa. Ko còn cái nhìn ấm áp dành cho mình. Gia đình cũng đang có vài chuyện rắc rối khiến mình ko biết nên làm thế nào thì tốt hơn. Nhưng cuộc sống là như vậy. Mình pai biết chấp nhận nó.
Giờ thì có mạng rồi. Mình sẽ vào đọc báo, xem thông tin giải trí... Có thể sắp tới mình sẽ đi học thêm tiếng Anh. Các bạn đi làm cả rồi, mình còn đi học nên tự nhắc mình pai học nghiêm túc một chút để sau này đi làm. Cố lên.
Đã có một vài sự thay đổi nhỏ. Người bạn thân thiết mình yêu quí đã ko còn liên lạc và quan tâm với mình như trước nữa. Ko còn cái nhìn ấm áp dành cho mình. Gia đình cũng đang có vài chuyện rắc rối khiến mình ko biết nên làm thế nào thì tốt hơn. Nhưng cuộc sống là như vậy. Mình pai biết chấp nhận nó.
Giờ thì có mạng rồi. Mình sẽ vào đọc báo, xem thông tin giải trí... Có thể sắp tới mình sẽ đi học thêm tiếng Anh. Các bạn đi làm cả rồi, mình còn đi học nên tự nhắc mình pai học nghiêm túc một chút để sau này đi làm. Cố lên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)