23/10/12

Nắng về theo anh

Nắng Về Theo Anh "Rồi ngày mới đến, ngàn tia nắng lung linh Em đi trên con đường lấp lánh nắng vàng Rồi hạnh phúc đến, tình như chắp cánh bay Mong anh về đây, mùa nắng tràn đầy Ngập tràn tiếng hát, bên giấc mơ đời Dạt dào sóng hát, đưa lũ chim về. Nhẹ nhàng xuống phố, bàn chân cũng reo vui Bao yêu thương trong lòng, ngồi hát bên trời Nhìn mùa mới đến, tình yêu cũng reo vang Bên em niềm vui, người hỡi quay về Ngập tràn ánh nắng, cho má em hồng Tình về dẫn lối đi tới chân trời. [ĐK:] Và em sẽ đến bên đời với anh Tình yêu lên tiếng, cho ngày mới sang Cùng nhau ca hát, bên mùa rất vui Bao nhiêu yêu dấu như theo nhau về đây. Người ơi hãy đến, đêm dài sẽ qua Nụ hoa thơm ngát, cho tình sớm mai Ngàn tia nắng ấm, hong tình sẽ khô Em xin bên anh, ngày mới lên rồi!"

26/9/12

Nhà mới

Entry cho Nhà mới mình viết lần thứ 3 mà chưa up được. Căn phòng nhỏ nhắn, được kê đồ đạc gọn gàng. Giấy dán tường chị mình chọn màu hồng ấm áp. Phía trên là những hình thời trang sành điệu trong Tạp chí Đẹp. Đồ đạc trong phòng đã có một số đồ thiết yếu, cần mua thêm một số món đồ nữa. Mình cũng ko lo lắng gì nhiều về sinh hoạt hàng ngày. Chỉ lo vì công việc hiện tại nhiều khi bị căng thẳng, đau đầu vì những lý do linh tinh mà ko phải vì chất lượng công việc. Và bây giờ làm sao để mỗi tháng có thu nhập nho nhỏ, đủ để trang trải cho cs hàng ngày. Đã hơn 3 năm rời ký túc xa, ra ngoài sinh sống, giờ mới thực sự trải nghiệm cảm giác ở xóm trọ. Nhiều thông tin mới sẽ đến đây..

20/9/12

Mùa Thu cũ

Giờ đã là cuối Thu. Cái lạnh của đầu đông đã ùa đến, xâm chiếm mọi con đường mình đi làm. Sớm mai, màn sương bao phủ, mình vẫn vừa sợ và vừa thích cái lạnh của mùa đông như thế! Hương hoa sữa đã nưng nức mọi góc phố, xộc thẳng vào tim. Nó làm mình nhớ đến những mùa cũ. Những mùa đông lạnh lẽo khi rời ký túc xá ra ngoài sống. Mới đó đã 3 năm. Cái lạnh lẽo khiến mình nhiều khi thấy cô độc. Chẳng giao lưu, bạn bè. Chẳng có xóm trọ để mà chào hỏi í ới, chuyện trò và tụ tập nấu nướng! Thu cũ làm mình nhớ tới một người, trong cái lạnh của ngày đông, đã xách một túi cam đến thăm ngày mình bị ốm. Quả là mình đã bị xiêu lòng trong cái giá lạnh cô đơn, của những nỗi buồn chôn giấu, bằng những trái cam "xanh vỏ đỏ lòng". Quả thực là bất ngờ từ cuộc đời khi người ta bị xúc động từ những điều giản dị nhất. Mình nhớ bàn tay ấm, chỉ nắm vội được vài lần. Như một cơn gió thoảng qua nhanh trong đời. Mùa đông lạnh giá trong cái cô đơn ko gian của cõi lòng. Nhưng mùa đông cũng còn ấm áp bởi bát cơm nóng hổi do tự mình nấu lên. Chỉ chăm chú cho học hành, công việc. Chả vui chả chơi đâu. Có những lúc nhìn lại thấy chút thiệt thòi. Nhưng thời gian vẫn còn nhiều, ăn chơi vẫn còn kịp :))) Sắp Trung Thu. Chả hiểu sao từ lâu mình đã có cảm giác thu là dịp để sum vầy. Gần giống Tết Nguyên Đán vậy. Đặc biệt những đứa con dù có đi xa cũng trở về bên gia đình, bên mẹ hiền. Thương mẹ hiền xiết bao. Mai này con gái đi lấy chồng. Lấy ai phụ giúp nấu nướng ngày tết. Nghĩ mà sống mũi cay cay. Một thế giới khác sẽ mở ra. Con gái phải chuẩn bị bao điều cho cái mới ấy. Có lúc thấy mệt nhưng rồi lại hiểu rằng phải vượt qua. Cuộc sống là vậy. Mình ko thay đổi được nó. Mình chưa chuẩn bị được nhiều cho cái điều thay đổi mà sẽ diễn ra vào lúc nào đó ở tương lai ấy. Mình chỉ biết rằng mình phải có đủ sức bền và sức mạnh để vượt qua. Những tổn thương đã qua chắc để nó ngủ yên vậy. Mình ko muốn đào xới nó. Hay mình là kẻ hèn nhát ko đối diện với nó. Mình sợ bị đau, rồi mình ko còn nhìn thấy những việc mình cần phải làm. Uh thì cứ tạm lắng xuống trong cái dòng chảy ồn ào này. Chỉ biết là bây giờ phải tiếp tục cuộc sống. Hiểu và tuân theo những quy luật của nó. CÓ vậy mình mới tránh khỏi những cú đòn đau :))) Tiếp tục nào....

21/8/12

22

Hà Nội - một ngày thường. Ta cho mình một ngày nghỉ ở nhà sau những ngày ốm mệt, đau đầu vì công việc. Và những mâu thuẫn. Sáng nay, 9h40, một người con gái bay vào Sài Gòn, lên Vũng Tàu du lịch. Một cảm giác yêu thương dâng lên trong ta những cũng chất đầy những mâu thuẫn. Ta ko thể lý giải nổi. Dung hòa những cái mâu thuẫn đời thường thật khó lắm thay. Mỗi cá thể là một cái Tôi to đùng. Khác biệt. Suy nghĩ - lối sống - hành động. Đen - Trắng. Đối lập khủng khiếp! Ko phải ko yêu thương, lo lắng cho nhau, ko phải ko muốn chia sẻ cùng nhau. Nhưng sao mà khó lắm thay. Ta biết, rồi cũng chẳng được sống cùng nhau lâu đâu. Mai này ta đi vào một nơi khác, biết đâu khổ đau, u sầu.. có thể lắm chứ. Cuộc sống ko ai biết trước được. Vậy thì lúc đó lại mong, cần chia sẻ cùng nhau. Vậy mà lúc này mắt ta nhòe nước. Ta thấy bất lực khi mình ko thể dung hòa được những mâu thuẫn, chỉ thấy căng thẳng vô cùng. Đi làm đã mệt mỏi, căng thẳng lắm. Trở về là mong được nghỉ ngơi. Vậy mà xung đột. Sự khác biệt nếu làm cho cuộc sống này thú vị hơn thì được. Nhưng sự khác biệt mà làm cho nhau phải khổ sở - thì có nên xa nhau. Biết đâu mỗi người một nơi lại có thể dễ chịu hơn. Ko phải chịu đựng nhau/ ko fai chịu đựng sự khác biệt/ mà cảm giác ko cách nào giải tỏa.

8/8/12

Gửi...

Hỡi người tôi yêu Có thấu chăng cho lòng tôi Một ngày xa nhau, sao thấy như đã từ lâu Hỡi người tôi yêu Ngày tôi nhớ, đêm tôi chờ Tôi vẫn tương tư, thương nhớ ai trong mộng hờ Hỡi người yêu ơi quên sao Kỷ niệm ngày nao bên nhau Ngọt ngào yêu thương cho nhau tình xuân thắm thiết
"Cớ sao em lại giận hờn ? Cớ sao em lại buồn phiền ? Người yêu dấu ơi ! Cùng nhịp đôi tim thương yêu Ðừng để lòng ai cô liêu Ðừng để thời gian trôi mau, về trên mái tóc Cớ sao em lại ngại ngùng ? Cớ sao em lại lạnh lùng ? Ðành lòng quên sao ?! Hỡi người tôi yêu Có thấu cho chiều nay Lặng nhìn mây trôi theo gió mây ơi về đâu ? Nhờ làn mây bay cho tôi gửi tâm tư này Mang đến cho ai Tôi nói yêu ai trọn đời