29/11/12

Quyết định để hành động

Mình biết có một sự thực là sự công bằng ko tồn tại. Nhưng mà sao cứ bị bức xúc và stress dài vậy trời. Công việc mình phải làm nhiều, vất vả mà thu nhập cũng ko hơn so với người mới vào là bao nhiêu. Người khác được ưu ái những lịch hội nghị, những chương trình dễ triển khai sản xuất. Còn mình thì tự tìm con đường mà đi. Dù trên con đường đó chóng mặt, vã mồ hôi, đói lả, kiệt sức. Người khác được ưu ái hơn vì họ có quan hệ. Còn mình bước vào nơi đó bằng chính đôi chân của mình. Dù sản phẩm mình làm còn chưa hay, nhưng mình ko phải quỳ gối trước bất kỳ điều gì, mình ko phải đánh đổi những thứ mà đời luôn nâng niu. Chỉ tiếc là, mình chưa gặp được người giỏi, chưa được làm việc với những người đi trước, có cách làm việc một cách đàng hoàng - những người đàn ông được người đời nể trọng. Tiếc thôi, vì với những kẻ đó, điều ấy có lẽ cũng ko cần thiết. Mình đã cống hiến cho công việc hơn 1 năm qua. Những vui buồn, hối hộp, lo lắng, hào hứng, thất vọng, và cả nỗi niềm riêng, cái khoảnh khắc nhói đau trong tim.. Tất cả đã đi qua. 1 năm + 5 tháng: những căng thẳng, áp lực.. vì những điều đáng ra ko nên có làm cho mình già đi. Mình cảm giác như đã đi mấy tuổi, da dẻ bớt mịn màng, ăn bao nhiu cũng gầy... Các chị trong cơ quan cũng nói thế. Mọi người hiểu những trở ngại mà mình và các e trong nhóm mình gặp phải. Vì họ là những người bạn. Sếp thì ko để ý, ko biết được những mâu thuẫn. Hoặc giả sử biết nhưng ko hành động. Hàng trăm con người ở các phòng ban, mình và các e trong nhóm mình làm việc đều ok. Chỉ riêng 2 tên, ko biết có phải là đàn ông hay ko là gây khó dễ. Mình cũng mải miết theo cái gọi là làm thời sự và kiếm tiền. Dù thu nhập ko cao so với công ty. Mình bỗng nhiên muốn thoát khỏi 2 tên quản lý này, muốn ko còn nhiều stress đến thế. Mình đã muốn chuyển sang 1 nhóm khác. Một chị trong nhóm chuyên đề Đã mời mình về nhóm làm việc cùng. Nhưng đổi lại, thu nhập ở nhóm này chắc chắn ban đầu sẽ thấp; đến mức ko đủ trang trải cho nhu cầu tối thiểu một tháng; hoặc có thể sản xuất chương trình mới sẽ ko có đồng nào. Vậy mình sẽ thế nào nhỉ? Sẽ phải vay mượn ư? Mình cũng như các e trong nhóm, ko thể cải thiện 2 tên kia, có báo lên lên trên nhưng cũng ko được giải quyết. Việc đó nằm ngoài khả năng của mình. Mình cũng ko kỳ vọng, nhóm làm việc mới sẽ ko có những áp lực, căng thẳng. Nhưng biết đâu mình may mắn. Và rằng cả công ty mình chỉ có 2 tên xấu xa kia thôi. Tất nhiên mình sẽ phải nỗ lực nhiều, phải kiềm chế hơn, hiểu biết hơn và thành công hơn. Nhưng cái giá phải đối trước mắt là cái thu nhập. Nó cũng khiến người ta phải gợn nhiều suy nghĩ. Nhưng có thể, mình ko bị áp lực về thời gian, ko phải quá vất vả, ko phải đau đầu vì mấy cái tiểu nhân của kẻ xấu, của cái ko công bằng, cái ko giỏi, ko chuyên nghiệp của họ... Mình sẽ có thời gian hơn cho những điều mình quan tâm, yêu thích.. Hic, hic, có những thứ phải đánh đổi trong cuộc đời nhỉ :(

20/11/12

Riêng mình

Cảm thấy cần sự vững lòng để mỗi người có thể đi qua giai đoạn gió giông. Chị gái mình đang đứng trước một quyết định quan trọng của đời. Chị đã quyết định, nhưng còn một vài trắc trở. Hy vọng chị có thể thu xếp ổn thỏa mọi việc để niềm vui được vẹn tròn. Còn mình cũng có những khi phải hô mình đừng sợ, hãy mạnh mẽ lên. Đã cố gắng để làm những điều có ý nghĩa cho mọi người. Nhưng có những khi thấy mình lười biếng kinh khủng. Ko muốn thay đổi những gì thuộc về con người mình. Ko muốn lấy sự sôi nổi thay bằng sự lẵng lẽ... Thích sống với tất cả những ý thích của mình... Dù biết thế là sẽ kéo theo một chút rắc rối.... Muốn trôi....

23/10/12

Nắng về theo anh

Nắng Về Theo Anh "Rồi ngày mới đến, ngàn tia nắng lung linh Em đi trên con đường lấp lánh nắng vàng Rồi hạnh phúc đến, tình như chắp cánh bay Mong anh về đây, mùa nắng tràn đầy Ngập tràn tiếng hát, bên giấc mơ đời Dạt dào sóng hát, đưa lũ chim về. Nhẹ nhàng xuống phố, bàn chân cũng reo vui Bao yêu thương trong lòng, ngồi hát bên trời Nhìn mùa mới đến, tình yêu cũng reo vang Bên em niềm vui, người hỡi quay về Ngập tràn ánh nắng, cho má em hồng Tình về dẫn lối đi tới chân trời. [ĐK:] Và em sẽ đến bên đời với anh Tình yêu lên tiếng, cho ngày mới sang Cùng nhau ca hát, bên mùa rất vui Bao nhiêu yêu dấu như theo nhau về đây. Người ơi hãy đến, đêm dài sẽ qua Nụ hoa thơm ngát, cho tình sớm mai Ngàn tia nắng ấm, hong tình sẽ khô Em xin bên anh, ngày mới lên rồi!"

26/9/12

Nhà mới

Entry cho Nhà mới mình viết lần thứ 3 mà chưa up được. Căn phòng nhỏ nhắn, được kê đồ đạc gọn gàng. Giấy dán tường chị mình chọn màu hồng ấm áp. Phía trên là những hình thời trang sành điệu trong Tạp chí Đẹp. Đồ đạc trong phòng đã có một số đồ thiết yếu, cần mua thêm một số món đồ nữa. Mình cũng ko lo lắng gì nhiều về sinh hoạt hàng ngày. Chỉ lo vì công việc hiện tại nhiều khi bị căng thẳng, đau đầu vì những lý do linh tinh mà ko phải vì chất lượng công việc. Và bây giờ làm sao để mỗi tháng có thu nhập nho nhỏ, đủ để trang trải cho cs hàng ngày. Đã hơn 3 năm rời ký túc xa, ra ngoài sinh sống, giờ mới thực sự trải nghiệm cảm giác ở xóm trọ. Nhiều thông tin mới sẽ đến đây..

20/9/12

Mùa Thu cũ

Giờ đã là cuối Thu. Cái lạnh của đầu đông đã ùa đến, xâm chiếm mọi con đường mình đi làm. Sớm mai, màn sương bao phủ, mình vẫn vừa sợ và vừa thích cái lạnh của mùa đông như thế! Hương hoa sữa đã nưng nức mọi góc phố, xộc thẳng vào tim. Nó làm mình nhớ đến những mùa cũ. Những mùa đông lạnh lẽo khi rời ký túc xá ra ngoài sống. Mới đó đã 3 năm. Cái lạnh lẽo khiến mình nhiều khi thấy cô độc. Chẳng giao lưu, bạn bè. Chẳng có xóm trọ để mà chào hỏi í ới, chuyện trò và tụ tập nấu nướng! Thu cũ làm mình nhớ tới một người, trong cái lạnh của ngày đông, đã xách một túi cam đến thăm ngày mình bị ốm. Quả là mình đã bị xiêu lòng trong cái giá lạnh cô đơn, của những nỗi buồn chôn giấu, bằng những trái cam "xanh vỏ đỏ lòng". Quả thực là bất ngờ từ cuộc đời khi người ta bị xúc động từ những điều giản dị nhất. Mình nhớ bàn tay ấm, chỉ nắm vội được vài lần. Như một cơn gió thoảng qua nhanh trong đời. Mùa đông lạnh giá trong cái cô đơn ko gian của cõi lòng. Nhưng mùa đông cũng còn ấm áp bởi bát cơm nóng hổi do tự mình nấu lên. Chỉ chăm chú cho học hành, công việc. Chả vui chả chơi đâu. Có những lúc nhìn lại thấy chút thiệt thòi. Nhưng thời gian vẫn còn nhiều, ăn chơi vẫn còn kịp :))) Sắp Trung Thu. Chả hiểu sao từ lâu mình đã có cảm giác thu là dịp để sum vầy. Gần giống Tết Nguyên Đán vậy. Đặc biệt những đứa con dù có đi xa cũng trở về bên gia đình, bên mẹ hiền. Thương mẹ hiền xiết bao. Mai này con gái đi lấy chồng. Lấy ai phụ giúp nấu nướng ngày tết. Nghĩ mà sống mũi cay cay. Một thế giới khác sẽ mở ra. Con gái phải chuẩn bị bao điều cho cái mới ấy. Có lúc thấy mệt nhưng rồi lại hiểu rằng phải vượt qua. Cuộc sống là vậy. Mình ko thay đổi được nó. Mình chưa chuẩn bị được nhiều cho cái điều thay đổi mà sẽ diễn ra vào lúc nào đó ở tương lai ấy. Mình chỉ biết rằng mình phải có đủ sức bền và sức mạnh để vượt qua. Những tổn thương đã qua chắc để nó ngủ yên vậy. Mình ko muốn đào xới nó. Hay mình là kẻ hèn nhát ko đối diện với nó. Mình sợ bị đau, rồi mình ko còn nhìn thấy những việc mình cần phải làm. Uh thì cứ tạm lắng xuống trong cái dòng chảy ồn ào này. Chỉ biết là bây giờ phải tiếp tục cuộc sống. Hiểu và tuân theo những quy luật của nó. CÓ vậy mình mới tránh khỏi những cú đòn đau :))) Tiếp tục nào....