26/02/2011

Nghỉ làm


Vậy là mình đã kết thúc công việc làm thêm, đã mấy hôm nay rồi. Vẫn còn nhớ vào mùa hè năm trước, ngày 19-7 mình đi làm buổi đầu tiên, vậy mà tưởng như vừa mới hôm qua. Thời gian trôi nhanh quá, thấm thoắt đã hết 7 tháng 2 ngày. Biết bao điều đã qua và còn những gì đọng lại trong tâm trí! Đi làm cho mình một khoản thu nhập nhỏ hàng tháng, đủ cho những chi tiêu lặt vặt mình mong muốn. Bố mẹ vẫn chu cấp đều đặn cho mình. Đi làm mình quen thêm rất nhiều người. Mình học được cách ứng xử, giao tiếp với mọi người, từ già đến trẻ, từ khách hàng đến quản lý và nhân viên. Có người ko thích, có người quý... nhưng điều quan trọng là mình đã biết quan sát và suy ngẫm nhiều hơn.

Công việc làm thêm cho mình một chuyến đi. Lần đầu tiên mình ra biển. Chuyến đi bắt đầu sau giờ làm, đến nơi khoảng 12 giờ đêm. Mọi người ăn uống no say rồi về phòng nghỉ. Đêm đó mình đã ko ngủ, tưởng như thời gian ko đủ dài cho một đêm. Mình và mấy anh chị đã ngồi uống rượu mực. Mình có biết uống đâu, chỉ nhấp môi, ngồi nghe mọi người nói chuyện, về công việc chỗ làm và cuộc sống... Đợi mãi rồi trời cũng tảng sáng. Mình háo hức được đón bình minh trên biển. Vì vậy mà khi bầu trời còn đầy những đám mây, đen xám, xen ánh mỡ gà, mình đã về vòng khoác theo một chiếc áo dài tay xuống biển. Biển sớm mai lạ quá! Những cánh bèo, những vụn gỗ, lá đen đầy trên mặt cát. Những con sóng nhè nhẹ, xa xa đang tiến dần vào bờ. Mình mang theo máy ảnh, chụp cho mọi người. Hít hà ko khí biển khơi rồi chụp hình với mọi người và chụp cho mình, như muốn ghi lại những giây phút cùng với biển.

Biển chiều thì sóng dâng cao lắm! Thủy triều lên, sóng chồm lên cả những tường chắn, rãi nước ra mặt đường. Đứng trên ban công tầng hai mà cảm nhận được những giọt nước li ti thấm vào má, vào tóc. Mình và mọi người rủ nhau thuê xe đạp đôi, đạp ba dạo quanh các con đường chơi. Đường dải nhựa phẳng lì với những con dốc, và khi trôi xuống tiếng xích xe kêu ro ro. Ven đường là những khóm hoa giấy, tím trắng cành ngả nghiêng, gió đu đưa rất mềm mại. Mình ghé vào chợ mua mực, ngắm những đồ lưu niệm lắm bằng vỏ sò và ốc... Đi tiếp, mỗi quãng đường lại thấy người ta kê bàn ghế bán đồ hải sản. Mình bắt đầu tưởng tượng và cảm nhận về cuộc sống của con người miền biển nơi đây! Hải sản thì vô kể, là tài sản thiên nhiên biển dâng cho. Con người cũng ào ào cùng giọng nói và phóng khoáng... Có lẽ thế.

Chuyến đi, lần đầu tiên đưa mình đến với biển. Biển đêm ko ồn ào, xa xa có ánh đèn của những chiếc thuyền đi câu mực. Mình uống nước dừa, ngả mình trên ghế đay. Trước thiên nhiên lòng người bình yên quá! Đầu mình trống, ko nghĩ ngợi bất cứ chuyện gì và lúc đó mình chợt thấy mình ko giống với điều mọi người thường nói: đứng trước biển khơi sẽ thấy mình bé nhỏ. Có chăng cảm giác đó chỉ đến sau chuyến đi nhiều ngày. Mình bắt đầu quan tâm đến chuyện, ra biển... nhưng đi cùng với ai. Nếu đi với một người mình quan tâm và có nhiều cảm xúc khi ở bên người đó thì cảm giác chắc sẽ khác. Biển trong văn chương, trong những câu chuyện mình đã nghe rồi. Nhưng biển của riêng mình với thật nhiều cảm xúc thì mình chưa có... Lần đầu tiên ra biển, có lẽ cảm xúc nhẹ nhàng thế thôi!

Trở về với hiện tại, nhớ lại một chút công việc, đã có lúc mình giận, đã có lúc tủi thân, đã có lúc hoang mang... Nhưng tất cả giờ cũng đã qua, đọng lại là những ký ức vụn vặt, đôi lúc thoáng ẩn hiện trong tâm trí mình. Chính mình cũng ko nghĩ, chỉ có nửa năm mà cho mình nhiều cảm xúc trong lòng như vậy. Có lẽ nó ko đơn thuần là một công việc làm thêm, mà đó là một quãng thời gian mình đã sống, những điều mình đã thấy, đã quan sát và suy ngẫm... và cho mình trưởng thành thêm. Giờ đây, nghỉ làm mình hơi hụt hẫng một chút, chưa quen với việc thấy quỹ thời gian của mình nhiều hơn và ko tiếp xúc với những người hàng ngày mình vẫn gặp và trò chuyện. Nhưng thôi, đến lúc phải nhường chỗ cho công việc mới, cho những thói quen mới và những con người mới mình sẽ cùng làm việc. Mình về thực tập, học việc bên Đài Truyền hình Cáp Hà Nội. Hy vọng mình sẽ thích nghi với công việc, có thể khám phá và phát huy khả năng của chính mình, để mỗi ngày lại thấy mình có thể làm việc, có ích cho cuộc sống!

23/02/2011

Đi xem Đám cưới


Hôm nọ về quê 3 ngày dự đám cưới của chị con nhà Bác. Hai chị em bằng tuổi nhau học với nhau từ cấp 1. Thế là chị đã lấy chồng. Mình vào từ sáng chuẩn bị mấy việc trang trí, cắm hoa, bánh kẹo, trà nước và phụ giúp chị mấy việc. Bây giờ đi tới đâu, chứng kiến một điều gì, mình đều chủ động quan sát, một cách vô thức. Về quê để hiểu hơn được, một đám cưới tổ chức có những nghi lễ gì, thành phần tham gia là những ai, cô dâu và chú dể phải làm những công việc gì. Đám cưới chị và đám cưới cô bạn thân cho mình khá nhiều kinh nghiệm rồi đấy. Lúc cô dâu chụp ảnh với bố mẹ đẻ để về nhà chồng, thấy bá rơi nước mắt, thế là chị khóc. Nuôi con lớn bao nhiêu năm tháng, bố mẹ đến lúc này chắc hẳn có nhiều cảm xúc, thấy gương mặt hai bác mình buồn thiu. Ôi mình ko nghĩ nữa, vì mình lại tưởng tưởng ra ngày đến lượt mình...
Trước ngày về quê, mình có đi hội thơ tổ chức ở Văn Miếu và sang dự lễ kỉ niệm Ngày hội thơ bên trường Đại học Văn hóa. Ngày trước mình thích thơ lắm. Những bài thơ hay mình thường chép vào một cuốn sổ, khi nào buồn mở ra đọc, mình thấy vơi đi rất nhiều và lại có thêm những suy nghĩ mới. Bây giờ cũng vẫn thích, nhưng tìm được những bài gây xúc động thì ko có nhiều lắm, nhất là thơ của một số người trẻ, đọc trúc trắc khó hiểu thế nào! Hôm đó mình cũng gặp rất nhiều bác nhà thơ lớn tuổi; có bác để tóc và râu dài lòa xòa như vẫn thấy trên phim, trông ko gọn gàng, mình ko thích hình ảnh này lắm. Hôm đó có bàn viết thư pháp, mình cũng mua giấy xin chữ. Một người bạn mình nói, em ra bảo thầy: thầy nhìn thần thái con người em rồi thầy cho em xin một chữ. Mình làm y như vậy, thầy nhìn mình rồi viết cho mình chữ "Thuận" và nói thêm, thuận là thuận hòa trên dưới, trong ngoài và thuận lợi. Mình ngắm nghía, ngẫm nghĩ rồi cũng thấy thích chữ này. Lại có thêm nhiều ước mong nho nhỏ...

13/02/2011

Ngày

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Có một ko gian khác xuất hiện trong cuộc sống của mình. Rất dễ chịu! Tối về trời lại mưa... Mưa đêm...ôi mưa đêm... Kết thúc một ngày thật đặc biệt. Mình rất vui!

08/02/2011

Tiền lì xì tết


Năm mới đến, lì xì tết đã trở thành phong tục. Nhưng phải đến năm nay mình mới cảm nhận rõ điều đó. Những năm trước chỉ trông đợi tiền lì xì của bố mẹ và mọi người. Mình có lì xì ai cũng rất dè xẻn :) và ko được thỏa mãn lắm vì ko thể dành điều đó cho tất cả những người mình mong muốn. Vậy mà năm nay đi làm thêm, có chút tiền để dành mình lì xì thỏa thích.
Việc làm này mang đến cho mình một cảm nhận, lì xì ko chỉ có ý nghĩa như tên gọi "mừng tuổi" như người miền Bắc thường gọi, mà lì xì đầu năm còn có ý nghĩa cùng với những lời chúc là mong ước cho mọi người có nhiều may mắn, thành công... tất cả những điều tốt đẹp nhất mà ta muốn dành cho ai đó; những điều mà ta nghĩ nếu có được thì người mà ta lì xì sẽ hạnh phúc!
Con gái đi làm thêm nên có tiền đưa mẹ. Ko dám gọi đó là hành động mừng tuổi mẹ vì 3 chữ này gợi đến ca khúc "Mừng tuổi mẹ", mà nghe ca khúc này thì buồn lắm và thấy sợ vì sợ mẹ già đi từng ngày, mặc dù điều đó đã hiện hữu trên gương mặt và mái tóc. Cứ chối vòng quanh với chính bản thân mình vì ko muốn thừa nhận thực tế đó đang đến với bậc sinh thành. Chắc sẽ giục bố và mẹ nhuộm tóc; nhắc mẹ thoa kem dưỡng da; muốn mẹ nghỉ làm để công việc nhàn hơn, để tấm lưng ko còn đau...
Với bố thì con gái chưa làm được gì vì con gái vẫn chưa đi làm chính thức, chưa có một công việc để bố yên tâm. Mỗi khi nghe bố động viên là con biết mình phải cố gắng. Năm mới đã sang, con lì xì tết và mong những điều tốt đẹp đến với mọi người và con. Mỗi ngày đi qua là con thấy ý nghĩa. Quí trọng thời gian nhé!

07/02/2011

Chào năm mới!


Chúc mừng năm mới! Một năm mới đã đến theo vòng quay của mặt trời, mặt trăng, của vũ trụ. Nhịp thời gian điểm từng khắc, từng giờ. Năm mới với biết bao điều tốt đẹp đang hứa hẹn ở phía trước. Chúc cho những người bạn của tôi luôn có nhiều sức khỏe, may mắn, bình an, thành công trong công việc và cuộc sống. Chúc cho những thiên thần nhỏ lớn xinh, khỏe mạnh và thông minh hơn từng ngày. Cầu cho một năm mới cuộc sống đẹp tươi như cây cối vẫn đâm chồi nảy lộc khi mùa xuân tới, tươi xanh và hoa cỏ khoe sắc cùng xuân, cùng nắng vàng và gió. Chúc em thêm một tuổi mới ngập tràn sắc xuân!